Thấm thoát hơn một năm trôi qua, ngoảnh lại nhìn, nó thấy thời gian sao vụt qua quá đỗi nhanh, giờ nó ngồi đây cô đơn một mình, nỗi nhớ anh vẫn ngày ngầy gặm nhấm con tim nhỏ nhoi đơn côi của nó… Nỗi nhớ đã không còn cuồn cuộn, da diết gào thét mà giờ đây cứ chênh vênh, man mác trong lòng… Nó chẳng thể bao giờ ngờ rằng anh đối với nó đã tự khi nào trở nên là mỗi cái gì đó rất đỗi quan trọng và gần gụi đến thế! Nó thở dài… Cam tâm buông xuôi tất cả…
Giờ đây mỗi khi nhớ về anh, nhớ vê những kỉ niệm ít ỏi của hai đứa nó vẫn mãn nguyền và thầm cười một mình, nó hạnh phúc vì đã tìm lại được thăng bằng trong tâm hồn của nó mặc dù vẫn ngổn ngang, bộn bề bóng hình anh nơi trái tim, hạnh phúc vì đã tìm lại được cái thanh bình trong tim nó mặc dù chẳng thể nào được nguyên vẹn như xưa ấy...
Nó mỉm cười, nghe hai khoé môi khẽ mở, ngồi nhớ lại một năm trươc đấy thôi mà nó hơi rùng mình… Để tìm đến được cái bến thanh bình như bây giờ, nó đã phải bao đêm khóc ngất lên vì nhớ anh, thấy nghẹn đắng nơi cuống họng, thấy nỗi đau bao ngày đè nặng trong tim nó, ngộp thở! Nó tưởng chừng như mất anh rồi thì nó sẽ chẳng thể khi nào, bằng cách nào, dù muốn hay không có thể tồn tại nổi... Chẳng còn gì để níu kéo nữa, nó đã cố gắng hết sức thậm chí quá cái sức nhỏ nhoi, yếu ớt của nó để mong anh có thể thay đổi cái quyết định tàn nhẫn đó, nhưng anh vẫn khăng khăng đành lòng dứt khóat, nó hẫng hụt, chới với tìm một chỗ bám víu, sững sờ và xót xa lắm khi chợt nhận ra mình MỘT MÌNH - một mình theo đúng nghĩa của nó…
Nó sợ lắm, muốn quay lưng, muốn chạy trốn khỏi miền đau, và nó tưởng chừng như đầu muốn nổ tung, phát điên lên vì cứ mỗi ngày bắt nó không được nhớ tới anh nữa, không được yêu anh nữa, mà cái trái tim bé bỏng và ngốc nghếch kia sao vẫn mãi bướng bỉnh và khờ dại thế… Nó sợ lắm, cứ hằng đêm bó gối ngồi ôm mặt khóc - cứ một mình đối diện với nỗi đau của chính mình - cái cảm giác đó sao mà đáng sợ kinh khủng đến thế!!! Nhiều khi, trước kia, sợ hãi, yếu hèn, nó chẳng thể dám can đảm đối mặt nên nó cứ mù quáng, vùng chạy khỏi sự đau đớn một cách ngốc nghếch và vô ý thức, có ngờ đâu như thế nó đã tự giam mình trong những song sắt lòng đau ấy, nó thà tự đánh lừa cảm xúc, thà giận dữ, thà hờn ghét, thà trách cứ, thà đổ lỗi cho anh, cho cuộc đời còn hơn là phải mặt đối mặt với cái nỗi đau ghê gớm đó... Nó thấy mình bị tổn thương, bị ruồng bỏ, cái con bé kiêu kì trong nó không bao giờ cho phép ai làm đau hai chữ "tự trọng" của nó dễ dàng như thế, nó thấy mình như một kẻ bạ trận đáng thương, thấy nó cho thật nhiều mà giờ tay trắng và thua cuộc, nó thấy mất mát và trống trải, nó ghét bản thân nó vì đã tự đem thân nó phải trải qua những bậc thang nghiệt ngã của cuộc đời như thế, nó còn phải chờ cho đến khi nào nó mới thật sự nuôi lớn lên và trưởng thành cái nhìn trong con mắt khờ khạo và bốc đồng của nó, cái giá mà nó đã và đang phải trả liệu có đáng để đánh đổi tất cả những gì mà nó yêu nhớ và tôn thờ đến thế???...!!!!
Nó thấy tim mình héo hon, gầy mòn đi từng ngày qua vì nhớ anh, vì yêu anh, và nhất là vì bắt nó quên anh, phải ghét anh, và nó ngốc nghếch dường như không thể... Ấy thế mà giờ đây, từ một sức mạnh phi thường nơi đâu, không, từ chính sâu thẳm trong thâm tâm nó, từ cái con người bên trong nó đã thức dậy và đỡ nó gượng dậy can đảm đối mặt, đấu tranh, dày vò với nỗi đau vô tình và để bây giờ nó bước ra tụ hào và hãnh diện vì nó đã sống sót và hơn thế nữa chiến thắng!!! Vầng, nó lột xác thành một con người hoàn toàn mới - cái con người mà nó luôn hằng muốn trở thành: rắn rỏi và tự lập, không còn một "nó" ngày xưa nhu nhược, mềm oặt và phụ thuộc!!!
Cám ơn cuộc đời nhiều lắm - Người Mẹ thứ hai của nó, vì Người đã mang đến những thử thách những sóng gió ngụp đầu - mà nhiều khi nó tưởng chừng như chẳng thế nào đủ mạnh để trụ vững, nhiều khi nó tưởng chừng như muốn cam chịu và buông xuôi tất lênh đênh trôi dạt phó mặc thân mình cho dòng đời, rồi có những khi nó căm giận, gào thét, tức ghét cuộc đời này sao đã nỡ quá khắt khe, hà khắc và thậm chí bất công đối với nó, nó cứ ương ngạnh, cứng đầu, cố chấp, bỏ qua hết thảy tất cả những lời nhắn nhủ, thông điệp mà cuộc đời đang gồng mình rót bên tai nó, nó không nghe, không muốn nghe, và càng không thể nghe, bởi sự căm phẫn, tức giận đã hoàn toàn kiểm soát và làm chủ thân thể cũng hư lí trí của nó, khiến nó chẳng thể sáng suốt, bình tĩnh hơn được... Và chính cái khoảnh khắc ấy, khi nó đã quá kiệt sức và mệt nhoài vì căm giận, nó mới có thể thật sự tìm đến cái ý nghĩa đích thực của sự THA THỨ: tha thứ không phải cho anh, không phải cho cuộc đời , mà là cho chính bản thân nó: cho phép bản thân tự giải thoát mình khỏi cái giam hãm, ngục tù của nỗi đau, sự dày xéo và oán ghét!!! Đến tận giờ phút này nó mới thật sự thấm thía được cái chân lí sống hết sức đơn giản mà sâu sắc đó...
Giờ đây, mỗi khi nhớ đến anh, nhớ đến những kỉ niệm khi hai đứa còn bên nhau, nó không còn thấy giận dữ tự trách cứ bản thân nữa, không còn xót xa luyến tiếc dĩ vãng nữa, bởi nó đã hiểu và thấm thía bài học cuộc đời: Tha thứ nghĩa là thật sự từ bỏ cái hi vọng có thể khiến một quá khứ khác đi... Nó hạnh phúc và cám ơn cuộc đời đã cho nó từng có anh... Nhớ lắm mắt anh nồng ấm, ươn ướt như mắt cún con, nhìn nó ăm ắp yêu thương, nhớ cái cảm giác ấm áp và an toàn biết bao trong vòng tay anh, nhớ tiếng anh lung tinh và sống động, nhớ lần đầu tiên hai đứa nắm tay nhau, cái cảm giác các ngón tay đan xen, chạm vào da thịt nhau sao lạ và yêu đến thế , nhớ lần đầu tiên anh hôn trộm vào má nó khi hai đứa đứng bên đường, nó đang mải chỉ nhà nó cho anh, anh bảo chỉ mãi mà không thấy tức nên thế, nhớ những khi hôn, môi anh mềm, ấm run run quyện vào môi nó... Anh - vẫn và sẽ là luôn là người mà nó yêu, yêu nhất, trước đây, bây giờ, sau này và mãi mãi... Nó biết chắc rằng trong cuộc đời này chẳng khi nào, ở đâu, với ai, bằng cách nào nó lại có thể yêu nồng nàn, cháy bỏng như thế một lần nữa - như cái lần đầu tiên ấy...
Đoàn Trang - Anh3 Khóa 00-03
----
Ngày đầu tiên của năm mới, đọc bài này lại như thấy mình của ngày hôm qua...
...Cũng là mối tình đầu, trong vắt như nước mưa và mặn như nước mắt nữa, nhưng chỉ có điều là hơn lắm cái khỏang thời gian một năm rồi... Từ bao lâu rồi kể từ cái lần cuối đấy mình gặp nhau... Em chả muốn động vào nỗi nhớ đâu,để tất cả ngủ yên nhé.
Mình đã move on chưa nhỉ, cái cuộc sống mình đang sống với những điều tốt nhất mà mình có thể cố gắng cho đến lúc này, sống mải miết và bận rộn từng phút, không ân hận, không nuối tiếc, không chán nản, cũng chả có phút giây cho phép mình gặm nhấm nỗi buồn... Chỉ có sâu thẳm trong tim, biết rằng vẫn chưa quên, biết rằng vẫn còn đâu đó, mãi mãi, ừ, một ánh mắt, một nụ cười, một hơi ấm từ mối tình đầu dở dang, đến bao giờ có ai đó đến đây xóa tan cái bức tường lạnh lùng trong tim em hả tình đầu ơi...
...Biết rằng sẽ chả bao giờ quên, biết rằng đã quá mệt mỏi với việc bắt mình quên... Chả quên nữa, giờ đây em sống với một bức tường vây quanh tim mình, thử nhiều lần đập vỡ mà ko làm được, thôi chờ thời gian... Chờ ai đó đến mang nó đi vậy...
Quá nhiều điều em muốn nói, quá nhiều thứ em đã viết cho một địa chỉ không bao giờ gửi rồi, nhưng điều duy nhất còn ý nghĩa chỉ là một lời cảm ơn và chúc cho người hạnh phúc... Dù rằng sẽ chả phải bên em...lại nghe lại bài hát ru ngủ của mình "cám ơn cuộc đời cho tôi một người, cám ơn một người cho tôi một chiều...giữ sao người đừng đi, giữ sao chiều đừng qua..."
Chỉ có kỉ niệm là sống mãi thôi, cả hai đứa mình đều đã thay đổi rồi, Hà Nội lúc em trở về cũng sẽ là một Hà Nội khác, những lúc nghĩ lại em vẫn thấy mình may mắn vì một lần được sống trong cái hạnh phúc ngọt ngào đó, "còn ta mãi với nồng nàn" kỉ niệm đằng sau ko có điều gì làm cho cả hai đau khổ cả, hay bởi vì nó dở dang, bởi vì nó ko có một cái kết thúc...chả sao, nó chỉ rất đẹp thôi, trong cả hai đứa mình, chỉ xin ngày mai đừng động đến, phá vỡ cái miền bình yên đó trong tim em...
...Một lần và mãi mãi,có một phần trong em ở lại với tình yêu dành cho người lần đầu mở cửa được trái tim em... Chúc ai đó hạnh phúc, năm mới đến rồi...
Còn em bước tiếp với cuộc sống của mình...thôi ko còn đi tìm một phần đã đánh mất trong tim nữa...cái phần đó đã mãi mãi ở lại...để yêu anh...
Nguyễn Thị Việt Anh - Lớp khác_ Cấp 2
Link: http://www.hn-ams.org/forum/showthre...threadid=11642