Tiếng Việt English   Đăng ký Đăng nhập


Tìm kiếm

Web H-A-O



   Hỏi về thuyết tiến hóa của Darwin

Tớ thấy mọi người bàn ra bàn vào là học thuyết của Darwin bi giờ không dùng nữa, mình nghe thấy nó vô lý quá. Nhưng hôm rồi đọc thấy trên báo có bài này, post lên thử xem nó là thật hay ngụy biện.

Những thách đố cho khoa học

Cuộc tranh luận giữa những người theo phái Vô thần và phái Đấng Sáng Tạo.

“Người biết về Đạo không nói về Đạo; người nói về Đạo không biết về Đạo” – Lão Tử.

Theo tiêu chuẩn truyền thống, đúng hơn là kể từ Galileo và Darwin, những gì thuộc về khoa học thường là đối nghịch với tôn giáo, và ngược lại. Tuy nhiên vẫn không ít ý kiến cho rằng khoa học và tôn giáo không những không đối lập, ngược lại bổ sung và giải thích cho nhau. Bên cạnh đố, ngày càng có nhiều nhà khoa học dùng ngay chính những công trình khoa học của thời đại để bảo vệ niền tin tôn giáo của mình. Hiệp hội những nhà khoa học tin vào sự sáng tạo ( ra vũ trụ, trong đó có nhân loại ) được thành lập bởi nhứng nhà khoa học như vậy. Họ tự đặt tên cho ngành khoa học này là Khoa học về sự sáng tạo - một ngành khoa học mà cho đến lúc này trừ ở một số trường Dòng, nhà thờ Thiên Chúa Giáo, nó chưa được bất kỳ trường học công lập nào chấp nhận như là một môn học chính thức. Những người ủng hộ trường phái Chúa sáng tạo này không đơn thuần chỉ là những tín đồ tôn giáo, họ còn là những nhà khoa học nghiêm túc, thậm chí có nhiều người chiến vị trí hàng đầu trên thế giới trong lĩnh vực nghiên cứu của họ. Cho nên bên cạnh vấn đề tín ngưỡng tôn giáo, cuộc tranh luận này mang một sắc thái khoa học mà bất cứ ai có thái độ nghiêm túc, dân chủ trong nghiên cứu khoa học không thể bỏ qua.... ( lược bỏ ).

Nguồn gốc của sự sống và thuyết tiến hoá trong sinh học.

“ Sự sống trên trái đất sinh ra từ đâu ? “ là câu hỏi có lẽ xa xưa như chính lịch sử loài người ( tín đồ Thiên Chúa Giáo đương nhiên tin rằng Chúa Trời tạo ra sự sống trên trái đất, còn như các nhà khoa học vô thần không bao giờ tin vào một đấng Chúa trời mà con người không thể nhìn thấy, mô tả và chứng minh nó được. Theo Darwin thì thế giới hữu cơ được hình thành từ vật chất vô cơ, các chất vô cơ ngẫu nhiên kết hợp với nhau thành các hợp chất hoá học mới rồi đến phân tử hữu cơ có chứa 4 nguyên tố C,H,O,N – phân tử protêin đầu tiên. Và quá trình này diễn ra trong cả tỉ năm và thuyết của Darwin được coi là mẫu mực khoa học dùng để giải thích hiện tượng khách quan và phổ biến... Tuy nhiên các nhà khoa học theo thuyết sáng tạo thì lại cho rằng Chúa trời quyền năng đã tạo nên mọi thứ ... ) Sau đây là lập luận và tính toán của họ.

Thứ nhất, khả năng thế giới vô cơ ngẫu nhiên kết hợp với nhau để thành vật chất sống (protein) là không có, cho dù các nhà theo thuyết tiến hoá lập luận “có thể được với cả tỉ năm”

Cứ ước tính ( khá lỏng ) rằng toàn bộ vũ trụ chứa 10^80 nguyên tử, số tương tác giữa các nguyên tử trong một giây cho một nguyên tử là 10^12 (một nghìn tỉ tương tác trong một giây) và tuổi của vũ trụ là 10^18 giây ( tương đương 30 tỉ năm, trong khi đa số các nhà thiên văn học cho rằng con số đó khoảng 15 tỉ năm ). Vậy tổng số các phản ứng có thể xảy ra kể từ khi vũ trụ ra đời, trong toàn bộ vũ trụ là 10^110. Bây giờ hãy bắt đầu với một có thể sống đơn giản nhất, cơ thể đơn bào hay tế bào vi khuẩn. Một tế bào vi khuẩn đơn giản nhất cũng cần một số loại protein tối thiểu khoảng 1000. Để đơn giản hoá, cứ coi như đã có sẵn 999 loại, chỉ cần một phân tử protein cuối cùng nữa là ta có một tế bào sống. Mặc dụ trong thiên nhiên có cả trăm loại acid amin, là “viên gạch” để xây “bức tường protein”, nhưng hay chỉ lấy 20 loại, là số lượng mà khoa học hiện tại đoan chắc đã tìm thấy trong cơ thể sống. Cũng lại cho quá một thực tế là chỉ những acid amin có “đối xứng tay trái” mới có thể dùng được để xây “bức tường sống”. VÀ cũng không tính đến một thực tế là, do các động thái hoá học rất đặc biệt, để tạo ra một chuỗi polypeptid ở môi trường ngoài có thể sống là việc cực kỳ khó khăn. Bây giờ hãy tập trung vào khả năng kết hợp ngẫu nhiên để có được một phân tử protein cuối cùng gồm 200 acid amin, một số lượng rất khiêm tốn. Các bằng chứng lý thuyết và thực nghiêm đã chứng tỏ rằng, để protein có đựơc thuộc tính cấu trúc không gian ba chiều (là điều kiện tiên quyết để phân tử protein thực hiện chức năng sống), ít nhất một nửa trong tổng số các điểm kết nối giữa các acid amin phải được xác định theo một trình tự nhất định. Như vậy phân tử protein cuối cùng của chúng ta cần ít nhất 100 “điểm kết nối xác định”. Tổ hợp các kết hợp giữa 20 acid amin với 100 “điểm kết nối xác định”, đạt đến con số 20^100 hay 10^130, các phản ứng ngẫu nhiên. Chưa nói đến thời gian và số ượng phản ứng cần thiết cho việc tạo ra các acid amin, thì tổng số các phản ứng ngẫu nhiên này đã lớn hơn một trăm tỉ tỉ (10^20) lần tổng số các phản ứng có thể có giữa các nguyên tử trong toàn bộ vũ trụ, kể từ khi nó ra đời đến nay (10^110). Đấy mới chỉ là 1 trong số hàng nghìn protein cần thiết cho cơ thể sống ban đầu !

Thứ hai, chuyện còn hắc búa hơn nữa cho các nhà tiến hoá luận là cấu trúc ADN, được coi là phần tinh tuý nhất của sự sống

Bỏ qua chuyện tuỏI vũ trụ có tương đương với thờI gian cần thiết tốI thiểu để tạo ra AND đầu tiên hay không ( mà chắc chắn theo bài toán xác suất trên, quả là không thể xảy ra được). Ta tập trung vào một khía cạnh khác khi nói đến cấu trúc sống này. Một chuỗi đơn AND là một đại polymer gồm hơn một tỉ phân tử. Khoảng một phần bà ( 333 triệu ) số phân tử trong đó được chương trình hoá bằng 1 trong 4 bazơ chứa nitơ. Vậy theo luật kế hợp ngẫu nhiên ( của thuyết tiến hoá ) sẽ có 4333 triệu, hay 122,9637 * 1032 cấu trúc AND có thể có ( tạm lấy tròn là 122*1032). LạI giả thiết, chỉ có một trong một tỉ cấu trúc đó là có khả năng tạo ra sự dống, số lượng còn lạI sẽ là 122*1032. Giả thiết tiếp là tỉ lệ sống sót của AND qua mấya tỉ năm tiến hoá chỉ là 1 phần tỉ, vậy hiện lúc này phảI còn lạI 122*1014, tức là 12.200.000.000.000.000 AND trong tự nhiên. Có vấn đề gì vớI con số này ?. Vấn đề là ở chỗ, theo logic của thuyết tiến hoá, mỗI loài cần có một cấu trúc AND riêng (vì thế loài này khác loài kia), vậy vớI 122*1014 dạng cấu trúc AND còn tồn tạI đến nay, tổng số loài sinh vật hiện có đến hôm nay cũng phảI tương đương là 122*1014. Song theo ước tính của các nhà tiến hoá luận, tổng số loài trên trái đất kẻ từ khi sự sốgn xuất hiện đến nay chỉ đạt con số khiêm tốn từ 2 đến 3 triệu loài, cả mấy tỉ lần nhỏ hơn số loài cần có. “Vậy, những ngườI ủng hộ thuyết sáng tạo đặt câu hỏI, AND là sản phẩm của quá trình kết hợp ngẫu nhiên các nguyên tố trong thiên nhiên hay do “Ai Đó” sang tạo nên theo một thiết kế định sẵn?”.

Chuyện đau đầu thứ ba cho các nhà tiến hoá luận là hoá thạch của các sinh vật (đốI tượng nghiên cứu của ngành khoa học Cổ sinh học, một chỗ dựa quan trọng của thuyết tiến hoá).

Các nhà tiến hoá luận cho rằng nhìn vào sưu tập các mẫu hoá thạch, ta có thể hình dung ra con đường tiến hoá của sinh giới, từ thấp đến cao, từ dơn giản đến phức tạp. Căn cứ vào những đặc trưng cấu trúc tương tự, các nhà tiến hoá luận có thể phân loại các sinh vật hoá thạch thành từng nhóm khác nhau, gọi là loài, và xếp từng loài vào vị trí thích hợp trong cây tiến hoá. Vấn đề đặt ra la: theo luật iến hoá giữa các loài phải có rất nhiều dạng hình trung gian đã từng tồn tại, và vì thế phải có hoá thạch của chúng. Ngay Darwin, trong cuốn Nguồn gốc các loài cũng đã phải tự thú nhận điểm yếu nhất này trong học thuyết của ông. Ông viết trrong phần mở đầu của chương X:”…Số lượng các dạng trung gian (giữa các loài – NTV), là các dạng đã tồn tại một cách chính thức (theo lý thuyết tiến hoá – NTV), sẽ là rất lớn. Nhưng tại sao không có một kiến tạo hoặc một giải tầng địa chất nào chứa đầy đủ các gạch nối trung gian này?. Rõ ràng là ngành địa lý đã không tìm ra được bất cứ một chuỗi hữu cơ biến đổ từ từ nào, và đó có lẽ là một khách quan hiển nhiên và nghiêm trọng nhất chống lại lý thuyết này”. Nhưng ông cũng hy vọng “LờI giải thích có lẽ nằm tròng sự thiết hoàn hảo thái quá trong dữ liệu địa lý”. Tất nhiên ông tin là hoa học địa lý sau thời ông có thể bổ sung vào cái lỗ hổng về sự hiện hữu của các dạng sống trung gian giữa các loại. Oái oăm thay, gần 150 năm quá, hàng nghìn các nhà cổ sinh học khắp htế giới ra công đào bới, tìm kiếm các mẫu hoá thạch này để mong lấp đầy “khoảng trống giữa các loài”, nhưng khoảng trống đó vân nguyên vẹn như thờI Darwin còn sống. David Kitts, từng thú nhận ngay trên tạp chí Tiến hoá :”Mặc dù với sự hứa hẹn íang sủa rằng Cổ sinh học là sẽ đem đến cho chúng ta một phương tiện để có thể nhìn thấy sự tiếnhoá, nhưng ngược lại nó đem đến cho các nhà tiến hoá luận những khó khăn bộn bề hơn, bởi vì nó càng làm hiện rõ hơn “khoảng trống giữa các loài”. Thuyết tiến hoá cần những hoá thạch sinh vật trung gian, nhưng Cổ sinh học lại không thể cung cấp được”. Càng tìm kiếm, càng thấy nhiêu hoá thạch các loài chứ không hề thấy hoá thạch các sinh vật trung gian! Vậy có quá trình tiến hoá không, đê từ một loài này một (hoặc vài) loài mới xuất hiện?

Xin mời các bạn theo dõi và thảo luận tiếp tại đây.

Lê Việt Hùng (Hóa1, 96-99)
Nguồn:
CLB Khoa học-Kỹ Thuật


Ban Biên Tập

09:39 PM, 24-3-2005


Nhà tài trợ

Tài trợ

Trang chủ ENGLISH
Điều kiện tham gia Liên lạc với H-A-O

 .:Phát triển dựa trên: ©VietPortal .|. ©vBulletin .|. ©4images:.