|
|
Classical music
Classical music
Trong khi nhạc trẻ ngày càng thịnh hành và phát triển vô hạn độ, đồng thời không còn chuẩn mực của cái hay, cái dở, bạn có bao giờ nghe và suy nghĩ về nhạc cổ điển - một dòng nhạc có thể được coi là cổ nhất và cũng quan trọng nhất, là cội nguồn của những thể loại nhạc khác !? Hãy cùng tham gia và phát biểu những suy nghĩ của riêng bạn về Classical music tại đây: http://www.hn-ams.org/forum/showthread.php?t=687 ! Những thành viên của HAO đã và vẫn đang tiếp tục tranh luận và nêu cảm nhận về vấn đề này. Bài viết của Hoàng Phương Hạnh : Tôi là người thích nhạc cổ điển, thích chơi Piano, nhưng nhiều lúc tôi cảm thấy mình không có nhiều kiến thức cơ bản về nhạc cổ điển để bàn luận về loại nhạc này. Mong có dịp được học hỏi từ các bạn.
Ở chỗ tôi mọi người yêu thích nhạc cổ điển một cách kì lạ, thậm chí có cả những chương trình giáo dục nhạc cổ điển cho trẻ em lớp một. Tôi rất thích các Dạ khúc của Chopin, có một vài lần tập qua một số bản nhưng rất khó thể hiện vì giai điệu, bè, phối hòa âm rất phức tạp và hết sức tinh tế. Càng tập nhạc của Chopin càng nhận ra sự non nớt, thô sơ, xù xì như một khúc gỗ chưa được đẽo gọt của mình, càng cảm thấy còn lâu mình mới trưởng thành. Đặc biệt, đánh nhạc của Chopin ban ngày và ban đêm thấy hoàn toàn khác biệt. Ban ngày, cùng một bản nhạc ấy nhưng thấy trong lòng êm ái , dường như mọi xô bồ của đời thường tan biết hết, nhưng nếu đánh bản nhạc đó vào ban đêm thì lại thấy nhớ nhà một cách da diết, thấy ám ảnh bởi những kỷ niệm xa xưa, nhiều khi thấy run rẩy bởi những xúc cảm không nói nên lời.Dạo Đặng Thái Sơn biểu diễn ở Nhà hát Lớn mình có đi nghe. Khi ấy mình còn bé lắm, nhưng vì cả nhà đi, nên cả 3 đêm mình cũng đi cùng. Nhớ lại, đêm thứ nhất vừa nghe thấy nhạc là ngủ ngay, đêm thứ hai ngồi nghe lắc lư, đến đêm thứ ba thì mình đã ngồi há hốc mồm mà nghe, rồi yêu nhạc Chopin từ đó. Thú thật, nhiều lúc không hiểu lắm, nhưng cảm thấy bị cuốn hút như thôi miên, thật khó diễn tả thành lời.Bài viết của Ngô Văn Sáng: Đọc bài viết của chị, em cảm thấy xấu hổ bởi vì kiến thức về nhạc cổ điển của mình quá hạn hẹp. Em chưa nghe nhiều nhạc của Chopin, lại cũng không biết chơi nhạc, nên em thấy rất vui khi được biết những cảm xúc của chị. Em thì từ trước đến nay chỉ nghe nhiều nhạc của Beethoven vì bố em là người rất thích nhạc của Beethoven. Hồi nhỏ, em nhớ cứ đến bữa ăn tối là bố em lại bật giao hưởng. Lúc đầu em nghe thấy buồn ngủ, giống y như chị, rồi dần dần thì thấy hay và thích Beethoven từ lúc nào cũng chẳng rõ. Em thấy là hình như nếu mình chịu khó tìm hiểu về lịch sử bản nhạc, hoàn cảnh sáng tác, và nếu có được kiến thức về âm nhạc như chị chẳng hạn thì sẽ dễ cảm nhận hơn. Có gì xin được chị chỉ bảo thêm.Bài viết của Bùi Linh Ngân:Tôi phải công nhận những lúc cần sự yên tĩnh thì không gì bằng nghe nhạc cổ điển. Tôi thích nhạc của Vivaldi và Beethoven. Nhạc của Bach khá là hay. Nhưng bản mà tôi thích nhất vẫn là: "Carmen" - Bizet. Tuyệt vời! Có lẽ do tôi thích những tiếng nhạc vui vẻ nên Carmen hợp với tôi hơn cả. Dù sao thì nhạc cổ điển vẫn là loại nhạc không thể thiếu đối với tôi, đôi khi còn quan trọng, hơn cả Rock nữa. Carmen làm lu mờ tất cả những bản nhạc khác của Bizet.Bài viết của Phan Thu Hà : Tớ cũng mê nhạc cổ điển lắm, dù rằng cũng chẳng có kiến thức gì, mà cũng không nghe một cách hệ thống. Carmen thì tớ cũng mê mẩn, mấy năm rồi. Nghe liên tục mà lần nào cũng bị cuốn hút, cũng thấy hào hứng vô cùng. Bạn thân của tớ mê nhạc cổ điển kinh khủng, nên mình cũng bị "lây". Đúng là vào ban đêm, nếu được ở một mình mà nghe nhạc thì không còn gì bằng. Tớ rất thích piano và violin. Những người trẻ tuổi bây giờ cũng nghe nhạc cổ điển khá nhiều. Tất nhiên là không nhiều như nghe pop, nhưng đôi khi gặp được những người có tâm huyết thì sung sướng vô cùng. Ở Hà Nội có cafe Nhạc Tranh hay tổ chức các buổi hoà nhạc cổ điển. Hồi trước chỉ có guitar cổ điển thôi, bây giờ có thêm violin nữa. Vì nghe violin khó hơn và cũng ít người nghe hơn nên cũng không đơn giản để nuôi được chương trình. Tuy thế, anh Sơn chủ quán đó là một người vô cùng có tâm huyết. Hy vọng mọi người sẽ nói chuyện nhiều hơn nữa về chủ để này.Bài viết của Bùi Linh Ngân: Violon có tiếng thật là hay, êm dịu. Tuy nhiên tôi không thích Vanessa Mae lắm. Style của cô ta mang nhiều phong cách hiện đại quá. Dù sao thì có lẽ người chơi Piano được biết đến nhiều nhất là Richard Clayderman. Tôi thích Bach nhất. Nhạc của Chopin thì không hợp tai tôi lắm.Bài viết của Nguyễn Anh Tôn: 1/ Theo tôi, Vanessa Mae mang phong cách hiện đại quá nhiều không thể được coi là chơi nhạc cổ điển. Tôi không cho rằng Richard là một nghệ sĩ tầm cỡ thế giới. Những bản nhạc Clayderman chơi có chút gì đó đã hòa lẫn với pop. Nhưng có một điều đáng buồn rằng, rất ít nghệ sĩ chơi piano được biết đến. Nhưng tôi để ý thấy rằng có những người còn không biết Richard là ai mặc dù họ có nghe nhạc cổ điển. 2/ Nói qua một chút về Carmen của Bizet. Phải nói rằng đó là một tác phẩm tuyệt vời. Tôi đã được nghe Carmen từ khi còn bé tí ti cơ. Âm hưởng của Carmen không dễ gì để người ta nghe xong rồi lại quên đi. Lúc thì hoàng tráng, lúc thì dịu dàng êm ái, lúc thì gay gắt... Ấn tượng nhất là bản "Habanera" (một phần nhỏ của bản Carmen). Hình như bản Carmen có lịch sử của nó. Khá hay! Tôi đã được nghe nói nhưng không được đầy đủ cho lắm. Ngoài Carmen, Bizet còn một số bản nữa ví dụ như "L' Arlesiennre". Nhưng những bản đó hơi khó nghe và không dễ đi vào lòng người như Carmen. 3/ Bây giờ nói đến tiếng đàn Violin và Piano. Mỗi tiếng đàn đưa đến cho người nghe một cảm xúc khác nhau nhưng em nghĩ điều này còn tùy thuộc vào người chơi nhạc. Thường thì tiếng đàn violin dễ đi vào lòng người hơn bởi sự du dương, êm ái của nó. Ai đã từng nghe Niccolo Paganini thì biết rồi đấy. Ông chơi đàn hay như vậy thì hỏi xem có ai mà không xúc động cơ chứ? Giống như người ta bảo "bóng đá là môn thể thao vua" thì violin chính là vua trong tất cả các loại nhạc cụ âm nhạc. Bản thân em là một người chơi piano nhưng có khi em lại thích violin hơn. Nhất là khi piano và violin cùng hòa tấu. Khi ấy dường như những gì tinh túy của nhạc cổ điển đạt đến đỉnh cao của nó.Bài viết của Ngô Văn Sáng: Về Bizet thì đây cũng chẳng phải là một nhân vật quá nổi tiếng. Ông ta không quá nổi tiếng ngay cả ở Pháp. Ngoài Carmen đúng là một đỉnh cao thì ông này cũng còn có một bản giao hưởng nghe được. Nhưng nói chung là chẳng gây được ấn tượng gì. Paganini thì khỏi phải nói rồi. Bọn ghen ghét ông cắt đứt dây đàn violon của ông, chỉ để lại có một dây mà ông vẫn biểu diễn được thì còn gì để nói nữa đây?
Tôi cũng thích nghe violon hơn piano. Thực ra trong một dàn giao hưởng thì violon cũng như anh em của nó (viola, violoncelle, contrebass) là những nhạc cụ giữ vai trò chủ yếu. Thỉnh thoảng mới có một tác phẩm có sự tham gia của piano (như các concertos viết cho piano hòa tấu cùng dàn nhạc... ). Tiếng violon nghe vô cùng da diết, nhưng cũng có khi đầy sự hào hùng, hoành tráng. Nếu bạn nghe Serenade của Schubert bạn sẽ có cảm giác như bạn đang đắm mình trong hoàng hôn cạnh một bờ hồ vắng chờ người yêu, bởi những tri thức khác của bạn sẽ bị tiếng nhạc réo rắt, tha thiết cuốn bay đi hết. Còn nếu bạn nghe violin sonata "Spring" của Beethoven thì dù bạn đang ở vào giữa mùa đông, bạn vẫn sẽ như cảm giác được cái ấm áp, vui vẻ của mùa xuân dường như đang tràn về.Nếu bạn chưa từng nghe nhạc cổ điển, hãy thử nghe một lần, bạn sẽ tìm thấy ở đó một thế giới tràn đầy sắc màu âm nhạc, có đủ cả sự mạnh mẽ của rock, sự nhẹ nhàng của pop, cả giai điệu vui vẻ của những bài dân ca nữa. Tuy nhiên, nếu bạn không phải là người chơi nhạc, thì việc bắt đầu nghe dưới sự chỉ dẫn của một người sành nhạc cổ điển sẽ giúp bạn dễ khám phá hơn những điều kỳ diệu, và sẽ tránh cho bạn sự chán nản giữa chừng khi bạn cảm thấy dường như nhạc cổ điển "hàn lâm" quá, "khó hiểu" quá.
|
|
|
|
Ban biên tập
11:06 PM, 10-10-2005
|
|
|
|