|
Thầy cô
|
Tôi gặp lại thầy trong không khí đầm ấm quen thuộc của ngày nhà giáo Việt Nam 20/11. Căn phòng khách cổ kính mở rộng cửa chào đón tôi - một trong số vô vàn những học sinh của thầy. Thầy vẫn ngồi đó, mỉm cười đôn hậu và run run bắt tay tôi. Trông thầy đã khoẻ lên nhiều nhưng đâu đó vẫn phảng phất bóng dáng của căn bệnh tai biến não hiểm nghèo. Tôi hơi lúng túng bởi đây là lần đầu tiên hai thầy trò trao đổi những vấn đề ngoài văn chương, nhưng dù sao thì câu chuyện cũng bắt đầu...
(Xem tiếp)
|
|
|
Đúng 11 giờ ngày 3-10-2003, tôi có mặt tại căn phòng hiệu phó của thầy ở tầng 2 khu nhà văn phòng. Vẫn nụ cười đó, thầy niềm nở đón tiếp tôi, một phóng viên bất đắc dĩ chưa từng học lấy nửa chữ về nghiệp vụ báo chí. Căn phòng không rộng nhưng đủ cho một hiệu phó "xuềnh xoàng”nghỉ ngơi sau những giờ làm việc vất vả. Và câu chuyện của thầy trò chúng tôi bắt đầu.
(Xem tiếp)
|
|