Tiếng Việt English   Đăng ký Đăng nhập


Tìm kiếm

Web H-A-O

Trường Ams



   Tùy bút "Mùa dịu dàng"

Cơn mưa dài ngày chưa dứt, bất giác trút một tràng lộp độp những giọt nước còn sót lại vội vã như lời thở dài nuối tiếc, rồi kéo cả những âm u xám xịt đi theo, trả lại cho trời một thoáng lấp ló xanh... thoảng gió heo may báo hiệu thu tới len lỏi vào trái tim học trò chút dịu dàng vô cớ...

Mùa đông - đất trời nhuốm màu u ám, cành cây đen thậm gầy trơ trụi, đâu dễ tìm ra một bóng lá xanh. Mùa xuân, nhà nhà nô nức đi hái lộc, lấy hên đầu năm. Những cành lộc tươi xanh mơn mởn bỗng chốc trơ cành như xát muối, thoáng ánh nhìn trách móc của một cô bé yêu lá còn đọng lại trên những khuôn mặt hồ hởi vừa “có lộc“ kia. Chỉ có mùa thu dịu dàng với những thảm lá vàng dày ấm áp. Con đường ngập sắc lá vàng và đỏ của lá, ai đó dẫm lên, xào xạc cái khô giòn của mùa thu, nghe tiếng thu reo khe khẽ trong lòng. Đâu đây chút là me vàng vương lại trên tóc mềm - đẹp và dịu dàng làm sao! Chỉ có mùa thu, lá mới đẹp đến thế.

Nhà chật, ba mẹ con phải nằm chung một giường. Tấm lòng người mẹ bao dung luôn nhường nhịn cho con mình, dù là những việc nhỏ nhất. Đêm hè oi bức, mình mẹ nằm lùi xuống tít cuối giường, để hai đứa nhóc nằm trên, gần như ôm chầm lấy làn gió từ cái quạt máy nhỏ. Giữa lúc lơ mơ vẫn nghe tay mẹ quạt đều - mẹ trằn trọc cả đêm. Mùa đông, trẻ con hay ngủ mê, cười tít mắt giữa giấc ngủ, lại hồn nhiên đạp tung chăn đệm. Một đêm mẹ thức dậy vài lần, dém chăn lại cho con. Vậy là mẹ lại chẳng có một giấc ngủ tròn trịa trong lành. Chỉ có mùa thu, là mẹ được ngủ êm đềm một mạch đến sáng, không cần quạt tay, không cần dém chăn, bao quanh mẹ là mùa thu mát dịu... Mẹ ngủ một giấc ngon lành, đến sáng mắt mẹ hồng trở lại, mẹ cười khen mùa thu duyên dáng....

Mùa đông - “một người” luôn để ý đưa cho tôi những chiếc khăn giấy khi tôi vụt hắt hơi sổ mũi trong lớp – nghĩa là tôi không khoẻ. Cũng buồn vì mùa đông đóng dấu bởi những cơn hắt hơi sổ mũi tối tăm mặt múi trước bạn bè. Mùa hè, cũng lại người ấy đưa cho tôi một chiếc khăn giấy khác khi tôi nhễ nhại mồ hôi ở một góc xa quạt của lớp. Khăn giấy thơm, mềm và còn hơn thế nữa... Bạn bè trêu chọc gán ghép. Chỉ có mùa thu “người ta” chẳng có cớ gì để đưa tôi những tờ giấy ăn luôn tích trữ trong cặp. Biết nói sao đây khi đó chỉ đơn thuần là tình bạn... “Mùa thu” – câu trả lời dịu dàng nhất khi mọi điều chỉ dừng lại ở ngưỡng cửa của tình bạn. Những chiếc khăn giấy nằm yên đó cả mùa thu, kể cả lúc tôi sụt sịt rất con gái khi chợt nhìn thấy những chiếc lá vàng chao nhẹ trong không khí rồi lặng lẽ hạ cánh, gieo vào lòng người một thoáng buồn... Buồn mà vẫn cảm vì cái đẹp....

Cái dịu dàng của mùa thu là thế đấy!

Diệu Ngân
Văn 00-03


Poster : Nguyễn Minh Trung.

11:52 PM, 28-2-2004


Nhà tài trợ

Tài trợ

Trang chủ ENGLISH
Điều kiện tham gia Liên lạc với H-A-O

 .:Phát triển dựa trên: ©VietPortal .|. ©vBulletin .|. ©4images:.