Bài thơ nỗi nhớ
Tiếng trống trường ôi da diết quá Tiếng trống trường dội lại những ngày xa Tiếng trống trường vương vấn mãi trường ta Thổn thức phút cuối cùng chia biệt
Giọng thơ vang lên từ hồn ai tha thiết Sâu xoáy lòng người-đối diện đàm tâm Hòa trong tiếng trống khi trút xuống âm thầm Khi dồn dập,khi bừng bừng sức sống
Vĩnh biệt nhé thời phổ thông tươi trẻ Dưới hàng me cùng đánh chắt chơi chuyền Ai còn nhớ một trưa hè oi ả "Kem một đồng"dịu cơn khát lòng ta
Đã qua rồi những kỷ niệm xót xa Ngày vào lớp không thuộc bài đứng lặng Ta bâng quơ nhìn lên bảng đen đầy nắng Đầu óc rối bời bao ước muốn vẩn vơ
Đã qua rồi những năm tháng dại khờ Chờ cô Tấm bước ra từ quả thị bà cho hôm trước Cứ thao thức mãi với những điều băn khoăn không nói được Rằng: sao chị Hằng và chú Cuội ở cùng nơi?
Vị ô mai nào ngòn ngọt trên môi Bỗng thấy nhớ bác bảo vệ già ngồi bên trái cửa Năm tháng đi qua chúng con bao lứa Chẳng hẹn mà nên đều nhớ trường,nhớ bác khôn nguôi
Mười năm,mười năm rồi bạn ơi có biết Bài học vỡ lòng còn nhẩm thuộc trong tôi "Học đi em,học đi mà nhớ mãi" Học hôm nay để xuân đến ngày mai
Hương cau thoảng giữa ngày hè nắng chói Thành thị ồn ào bắt gặp chút hương quê Tôi nhớ quá một khoảng trời vời vợi Một tiếng còi tàu cũng gợi nhớ xa xôi
Sẽ còn là gì? Thời gian của người Vẫn biết bao âu lo,nhọc nhằn ,trăn trở Chỉ tuổi thơ với rất nhiều bỡ ngỡ Là nhịp cầu nối sợi nhớ,sợi thương.
|