Mẹ
Cái ngày mẹ lên máy bay, tôi đã không khóc như hồi còn bé. Nhớ một nụ cười trìu mến, một hơi ấm của mẹ, nhớ lời ân cần, sẽ mãi trở thành niềm tin cho tôi trong cuộc đời.
Mẹ
Mẹ... Vậy là đã những tháng năm Căn nhà của cha và con không còn hơi mẹ...
Vườn cây um tùm Vì không còn ai chăm sóc Lá rụng đầy nhớ bước chân nặng nhọc Buổi chiều mẹ gánh nước chăm cây Nhớ bóng mẹ hao gầy Nhành phong lan không còn nở ra những bông hoa màu trắng Những trưa hè im lặng Vườn không chút động bởi gió và bầy chim...
Những bầy chim se sẻ Cũng ít khi về ăn cơm vụn Con chẳng tìm thấy loài cánh cam Vẫn bay về cùng bướm vàng trong trưa nắng Và cả những tiếng cười trong căn nhà đã vắng Nhà chẳng có người, vườn thì đã xanh um...
Con nhớ mùi chè cốm Mẹ nấu ngày cả nhà ở với nhau Nhớ ba chúng ta từ gian khổ đến sang giàu Và những cãi vã, giận hờn khi có chuyện Nhớ hồi xưa, đêm về hay mất điện Mẹ thắp ngọn nến hồng cho con học bài khuya... Nhớ cháo tía tô, mẹ đã đút từng thìa Ngày còn bé, con thường hay đau ốm...
Con nhớ tiếng ho của mẹ khi trời chưa hừng sáng ánh đèn mờ cha làm việc thâu đêm Nhìn mái tóc mẹ cha một bạc thêm Chợt quặn lòng... sao con thật ích kỷ... Nhớ lời mẹ dặn trước khi bước đi “ở nhà ngoan, nghe lời cha con nhé” Nhớ tiếng “Mẹ ơi !” bây giờ là không thể Gọi ngày xưa lúc lạc giữa phố phường... Con nhớ đường Hùng Vưng Tối thứ bảy nhà mình ra lăng Bác Cha mẹ lặng im khi đến giờ đổi gác Con chạy lon ton giữa cỏ xanh mênh mông...
Ngày hôm nay, bao nỗi nhớ trong lòng Mẹ chưa về, căn nhà buồn hiu hắt Con khẽ gọi khi tim mình thắt chặt Tiếng nói đầu đời là “Mẹ”.. Mẹ ơi....
22/8/2002 Trần Chí Trung Hóa 1 00-03 Nguồn: http://www.hn-ams.org/~forums/showthread.php?s=&threadid=1628
|