Tiếng Việt English   Đăng ký Đăng nhập


Tìm kiếm

Web H-A-O



   Chuyện của chúng ta (phần 4)

Những quan hệ hàng xóm láng giềng thắm thiết keo sơn

Anh - Pháp
Cùng là dân xã hội, có nhiều nét tương đồng về điều kiện tự nhiên, dân số, lại sống sát nách nhau, gần 3 năm qua, lớp Anh và lớp Pháp có những mối quan hệ rất đặc biệt. Mối quan hệ ấy biểu hiện không chỉ qua vài mối tình lẻ tẻ giữa cá nhân hai lớp mà còn qua lúc khó khăn hoạn nạn, nói chung là tối lửa tắt đèn có nhau. Lớp Anh thiếu phấn ư? Chạy qua lớp Pháp xin là thượng sách bởi lớp Pháp vừa gần mà phấn lại rất xịn. Lớp Pháp không có giẻ lau ư? Mau mau sang lớp Anh vì lớp Anh vừa nhiều giẻ lại vừa nổi tiếng hào hoa lịch sự. Hồi lớp 11, cứ mỗi lần bên kia lớp Pháp kiểm tra Toán là bên này lớp Anh cũng đứng ngồi không yên. Lớp Pháp mà tắc tị thì lớp Anh coi như cũng đi đứt bởi đề hai lớp thường rất giống nhau. Thế là từ sau những lần chạy đi chạy lại nháo nhác hỏi đề, có những kẻ xưa kia không quen biết nay đã thành bạn, còn những kẻ vốn đã là bạn thì nối khố luôn.

Tuy rằng lớp 12 này, lớp Anh và lớp Pháp không còn chung cô dạy Toán nữa nhưng tình bằng hữu hàng xóm láng giềng giữa hai nước vẫn được thắt chặt. Bằng chứng là cứ giờ ra chơi, các bạn trai lớp Pháp lại đứng ra hành lang lớp Anh để đá cầu mặc dù có bạn đá thì ít mà nhòm thì nhiều. Những caí nhìn lăn tăn ấy lắm lúc cũng làm các bạn gái lớp Anh thót tim gần chết (hì hì!).

Lý - Toán
Lý và Toán thì chẳng bao giờ có xích mích gì! Có lẽ vậy thật. Thậm chí, lớp Lý còn phải hàm ơn nhiều nhiều vì những đề bài kiểm tra mà những đầu óc siêu việt lớp Toán đã kịp nhớ lại và cung cấp thông tin chính xác, kịp thời cho lớp Lý.

Nhưng (vẫn có nhưng mới lạ…), đầu lớp 10 Lý cũng có những chuyện khá “hình sự” với Toán. Ấy là cái chuyện tên Trần Phương, cháy yêu “rấu” của cô chủ nhiệm Phạm Tuyết Mai. Ngay từ ngày đó, lớp Lý đã say đá bóng. Mà chuyện này cô Mai lại đối phó cứng rắn bằng một điệp khúc không lúc nào dứt “Các em phải học… đá với đấm gì…”. Thế mới chán. Vậy là giấu nhẹm đi, đá cứ đá, gật gù trước mặt cô vẫn gật. Thế nhưng không hiểu sao, tin tức về các buổi đá ấy vẫn bay về với cô Mai, nóng hôi hổi mới chết. Điều tra ra mới biết bạn Trần Phương… ngoại phản.

Lý - Nga
Năm lớp 11, lớp Nga học ngay cạnh phòng đội tuyển Lý mà ở đó có tới 1/2 là cùng khối. Eo ơi sao mà các bạn ấy thừa ca lo đến thế! Cứ rỗi rãi lúc nào là lớp Nga điếc tai lúc đó, thầy cô sang nhắc nhở cũng chẳng ép phê gì. Buồn cười nhất là đội tuyển Lý rất hay được chơi trùng với giờ Sinh của lớp Nga, thế là ôi thôi, chuyện trò nổ như pháo rang. Thay vì sang nhắc nhở thì cô Dung cứ tăng dần volume cho vừa với giọng của họ, lớp Nga cứ vừa thương cô vừa buồn cười. Để trả đũa, lớp Nga cũng ra sức cười đùa khi nào có thể. Sau này nghe “người trong cuộc” kể lại, thầy giáo dạy đội tuyển nói thế này: “Dao động này tắt dần, còn bọn kia (chỉ lớp Nga) thì chả thấy tắt dần gì cả!”. Đáng đời!

A2 - A3

Nếu buổi sáng lớp Pháp và lớp Anh có một mối quan hệ keo sơn thắm thiết thì buổi chiều, A2 và A3 cũng có một mối quan hệ thắm thiết keo sơn chẳng kém gì. Có lẽ lý do không chỉ đơn thuần vì tỷ lệ quen nhau (học cùng lớp hồi lớp 9) giữa hai lớp là rất cao mà còn một lý do khác vô cùng quan trọng. Chả là hồi lớp 10 mới tập tụ vào trường thì BGH, không hiểu vì lý do gì, toàn xếp giáo viên dạy hai lớp này trùng nhau. Và thế là… xong! “Lớp A2 kiểm tra Anh rồi à? Có gì không? Thôi phím đề đây, mai A3 kiểm tra rồi. Còn thi Sinh á? Yên tâm đi, thầy xả láng cực. Đề là: câu 1…”. Nếu thống kê chi tiết thì chỉ riêng năm lớp 12 này, A2 và A3 đã có tới 8 môn trùng giáo viên, mà thế có nghĩa là có tới 8 môn kiểm tra trùng đề (không trùng thì cũng giống đến 80%). Các lớp T2 và T3 thỉnh thoảng cũng có môn trùng thầy cô với A2 và A3 nhưng trên thực tế, A2 và A3, thật không còn gì để nói hơn ngoài hai từ: Mỹ Mãn!

T2 - T3
Ở cạnh T2, T3 luôn nghiêng mình kính nể những anh bạn láng giềng của mình (nói như thế để loại trừ những cô gái ngây thơ vô tội) về cách thể hiện có một không hai rất dữ tợn của các chàng. Cổ nhân đã dạy “nằm trong chăn mới biết chăn có rận” quả là chí lý lắm thay. Được diễm phúc gần T2 bấy lâu, T3 mới biết rằng hơn 90% các chàng trai T2 có một quá khứ tuổi thơ gắn liền với “rừng sâu núi thẳm” hay nói một cách khác hơn là các chàng trai này đều xuất thân từ rừng rú cả. Họ luôn thể hiện bằng những tiếng gào rú, tiếng hú thét rất rùng rợn. Họ nghĩ rằng làm như vậy sẽ khiến người ta chú ý nhiều chăng? Quả là như vậy, họ rất được “chú” và “ý”. Ý thức tập trung bầy đàn của họ rất cao. Ta có thể thấy một tập đoàn T2 đứng dọc hành lang, con mắt láo liên nhìn mọi người đi qua. Mỗi lần đi qua lớp họ, các bạn gái phải trải qua một thử thách khủng khiếp, thật là rùng mình bởi những tiếng cười như “công nông lên dốc”, trông họ còn mừng rỡ hơn cả “địa chủ được mùa” hay “xích lô gặp khách”. Với cách thể hiện như vậy, họ đã “hấp” “dẫn” được người khác. Họ chơi thể thao cũng thật tuyệt vời. Trong lĩnh vực bóng rổ, họ là những nhà vô địch và không còn lời nào để tả về họ. Bóng ném cũng khá. Còn bóng đá, có lẽ họ chỉ kém liên quân A3-T3 một chút thôi. Cộng với học tập, họ đã chứng minh được câu “đầu óc ngu si, tứ chi phát triển” là sai toét bởi T2 chẳng hề ngu si mà chân tay lại rất phát triển đấy.

Và một phát hiện mới rất đặc biệt nữa là những chàng trai T2 rất nghiện mùi WC (hay cung cấm của các nhà vua, tiên nữ) mà có lẽ họ còn nghiện hơn cả nghiện ma tuý (nhưng nói chung là nên khuyến khích họ vì có lẽ họ sẽ không phải giết nhau để tranh lấy một chút như ma tuý đâu). Chúng ta có thể thấy rất nhiều nhân vật T2 cứ đến giờ nghỉ lại tập trung trước cửa hoàng cung để chơi và để…!? Bạn H ở lớp A1 lập kỷ lục về số lần còn có thể khiến người ta hiểu được chứ hội chứng này của T2 thì thật khó hiểu. Tôi cứ đoán mãi không hiểu có phải nhờ hít được khí này mà trông các chàng trai T2 thật to khoẻ và học tập tốt không. Vì ngoài các chàng trai ấy, các cô gái lớp họ trông rất xinh xắn nhỏ nhắn. Tóm lại, T3 rất mến phục T2. Trước những lời đồn không hay về những chàng trai T2 đểu cáng… T3 hoàn toàn không tin, không muốn tin. T3 muốn khuyên T2 hãy mặc kệ không nên thanh minh vì “thanh minh là thú tội”. Dù sao đi chăng nữa, T3 cũng luôn luôn khâm phục và ủng hộ T2.

A3 - T2
Vụ Tam Đảo hồi lớp 11 không những thắt chặt thêm tình hữu nghị giữa A3 và T2 mà còn đóng vai trò quan trọng trong việc thúc đẩy một cách hoàn hảo tình cảm giữa hai con chimd đầu đàn của hai lớp là cô Di và thầy Võ. Các tay săn ảnh nghiệp dư đã chộp được không ít những “pha” của hai thầy cô sau mỗi bản tango, valse hay rock rap. Chính vì vậy, bọn con gái A3 đã lợi dụng những pha ảnh thót tim này để đàm phán với thầy Võ. “Em thầy, lần này về em sẽ mách vợ thầy, em sẽ tống tiền thầy!”. Với một phong thái ung dung tự tại, thầy trả lời: “Càng tốt chứ sao!?! Vợ thầy sẽ rất tự hào khi biết rằng thầy ngần này tuổi rồi mà vẫn còn người…” Thật xứng danh anh hùng của T2.

Những VIP của khối


Khối 12 tự hào vì có họ. Quả thật, gọi họ là những VIP cũng không quá lắm bởi họ là những học sinh làm nên bộ mặt của khối 12 khoá 95-98.

1. Nhân vật lớp 12 Văn
Lớp 12 Văn không dám tự kiêu nhưng cũng rất tự hào về một “đấng nam nhi” duy nhất trong lớp. Khỏi phải nói thì mọi người trong trường đều biết đến Cường với lòng dũng cảm. Họ khâm phục Cường như “anh hùng” dám chống lại mafia. Nhiều bạn gặp tôi đều xuýt xoa: “Bạn con trai duy nhất lớp ấy giỏi thật. Chống chịu với 26 nữ trong lớp mà vẫn tỏ ra bình thản vô cùng. Nếu là tớ, chắc chả dám ngồi trong lớp”. Ba năm học, Cường không còn là “hoàng tử bé” ngồi tách biệt mà thực sự là người bạn thân của cả 26 chị em trong lớp, ấy vậy mà khi hỏi Cường “Cường có sợ con gái lớp mình không?” thì Cường cười “Cũng phải sợ chứ, 1/27 cơ mà”.

Dẫu sao có con trai lớp Văn vẫn vui hơn. Những lúc chị em cần giúp đỡ, Cường lại tỏ ra ga-lăng-xăng như để chứng tỏ: tuy có một nhưng không kém bất cứ con trai lớp nào.

2. Nhân vật lớp 12A1
Tiếp xúc với Ngân lần đầu, tôi thực sự bị cuốn hút bởi tài ăn nói của bạn. Lúc đầu tôi biết Ngân chỉ như một người bạn nhanh nhẹn, hay giao tiếp với mọi người. Nhưng trong suốt ba năm học cấp ba, tôi thấy bất ngờ vì bạn còn để lại trong tôi nhiều ấn tượng khá thú vị. Hôm đi họp bí thư trường, tôi phát hiện ra bạn được bầu trong nhóm "top five" của các bí thư. Rồi những giải học sinh giỏi, những chuyến đi học do nước ngoài tổ chức, phần thưởng học bổng, bao giờ tôi cũng thấy tên bạn. Trong trường, người không phải bạn của Ngân chắc chỉ đếm trên đầu ngón tay. Gặp ai bạn cũng vui vẻ. Không có Ngân, chắc cuốn Yearbook sẽ chẳng bao giờ có. Còn bức ảnh đủ hơn 390 người với hàng lối ngay ngắn kia, liệu ai có thể tổ chức tốt hơn được nữa?

Chỉ có điều, bạn tỏ ra dễ tính với các hoạt động trong trường bao nhiêu thì cũng tỏ ra khó tính ngần ấy khi để người khác khen mình. Tôi đề nghị chụp cho bạn một tấm anh, bạn khoát tay: "Đừng, chụp tao lên thì hỏng cả bài viết của mày đấy". Đành vậy, nhưng đối với tôi, Ngân mãi là người bạn đáng khâm phục nhất.

3. Nhân vật lớp 12A2
"Cô bí thư xinh đẹp", ấy là cái tên nhiều người đặt cho Mai Lan. Mai Lan làm bí thư lớp 3 năm và đó cũng là số năm Mai Lan hoạt động trong hội bí thư "top five" của trường. Hồi đầu, bốn lớp buổi chiều rất ít chơi với nhau. Chính Mai Lan là người mạnh dạn đứng ra tổ chức những trò chơi để cả bốn lớp tham gia, giúp khuấy động phong trào Đoàn ở lớp mình và lớp bạn.

Khi cuốn Yearbook được đề xướng, Mai Lan là người giơ tay cao nhất để ủng hộ. Và khi cuốn tập được hoàn thành, tôi chắc cũng sẽ có công rất lớn của Mai Lan.

4. Nhân vật lớp 12T2
Mấy lần lên lớp T2 để gặp đứa bạn, tôi chỉ dám nem nép đứng xa xa trông vào. Tôi biết lớp T2 có dân số nam đông hơn nhiều so với nữ, nhưng quả thật tôi "sợ" họ. Có lẽ tại tôi học ở lớp ít con trai nên không thấy được không khí đó. Bọn con trai đuổi nhau, doạ nhau, kê cả bàn ghế ra giữa lớp đá cầu. Rồi gì nữa, ném phấn trêu chọc, ngồi lên cả cửa sổ… Quả thực tôi thấy họ có vẻ bất trị.

Ấy thế nhưng hôm chụp ảnh cả khối, tôi ngạc nhiên thấy có một bạn cầm micro triệu tập khá nhanh chóng lớp T2 đang mải chơi bóng rổ để đi làm một nhiệm vụ khá mệt mà chắc nhiều bạn nghe đến là muốn trốn là đi khuân bàn ghế. Lúc ấy tôi mới biết T2 có bạn lớp trưởng giỏi.

Trong cuộc họp Đoàn trường bầu ra những người vào ban chấp hành thì tôi cũng rất ngạc nhiên thấy có rất nhiều người bỏ phiếu cho bạn, cho dù trong buổi họp bạn vắng mặt. Tôi có hỏi một em lớp 10 mới vào trường: "Sao em bỏ phiếu cho anh ấy, biết anh Linh à?". Em cười: "Dạ, em chỉ biết anh ấy rất nhiệt tình". Và có lẽ đấy là điều lớn nhất của bạn lớp trưởng lớp T2 được mọi người chú ý.

Chuyến đi Cúc Phương của Nga và Tin


Lớp Nga rất ít người nên khi đi tham quan thường phải đi cùng một lớp khác. Hồi lớp 10 thì đi cùng lớp Pháp, năm lớp 12 đi cùng 12 Tin. "Hàng xóm" năm ngoái, năm nay mới có dịp tiếp xúc. Và cả một câu chuyện thú vị bắt đầu. Trước hết phải xin phép lưu ý lớp Tin: đừng có hiểu lầm và phát ngôn linh tinh về chuyện tiền nong! Đó thật là chuyện vớ vẩn nếu cứ nghĩ xấu về nhau, phải không? Tuy nhiên, lớp Nga vẫn cảm thấy mình hình như là chị của lớp Tin ấy, lo mọi chuyện từ thuê xe, thuê nơi ở đến mua sắm đồ ăn. Nhưng đến Cúc Phương, các "bà chị" mới nếm trải thế nào là những "cậu em"… vô tư và tốt bụng. Phần bánh của Tin hết ư? Bánh của Nga kia, xin mời cứ lấy! Kết quả là đến chiều, lớp Nga run lẩy bẩy vì lạnh và vì đói. Tiếp theo, mấy bữa ăn ở nhà nghỉ, chẳng hiểu sao các cô phục vụ toàn yưu tiên bọn con trai trước, nhưng bọn con gái đừng có hy vọng các chàng lịch sự nhường ăn trước, cứ ngồi đó mà chờ!

Tối 2/11/1997 ở nhà nghỉ Nho Quan:
Đêm nay gió thoảng trăng mờ
Các anh trốn thầy quyết bỏ đi chơi

Bọn con trai thuê xe vào rừng chơi hết, còn mỗi Mạnh Linh ở nhà "gác" cửa, nhưng anh chàng cứ mặc kệ, ngủ là trên hét, suýt bị con gái nẫng mất quả đài xịn. Bọn con gái ở nhà vui chơi nhảy múa thỏa thích. Đến đêm, thầy Đạt sốt ruột quá phải đi tìm lũ con mình về. Lũ con gái hồi hộp theo dõi phiên luận tội. "Thế nào, các anh đi đâu?". Mấy tiếng trả lời lí nhí. Bọn rình trộm bắt đầu buồn cười, "run rẩy". Thầy Đạt tiếp: "Có rượu chè trai gái gì không?". Ô hô, lũ rình trộm bụm miệng, vọt ngay ra hành lang, giả bộ ngây thơ mơ mộng ngắm trời ngắm đất ngắm trăng. Một – hai – ba, không có ai, lại quay vào. Bọn con trai trông thật tội. Đang im im, một anh chàng lò dò bước ra, thế là lộ tẩy. Các nàng vội co cẳng về phòng, hổn hển, kể lể, cười nghiêng ngả!

Hôm sau, đoàn khởi hành đi Tam Cốc – Bích Động. Cả lũ trên xe đang rất khoan khoái với tiếng nhạc, bỗng có một chuyện gì đó không ổn xảy ra: xe va chạm vào một vật gì đó mềm mềm, nhưng nghe đánh "cục" một phát! Hóa ra là một cụ già đang ngây thơ dắt xe qua đường quốc lộ. Tin chắc cụ quá bận rộn nên chưa kịp học qua khóa luật giao thông nào, hơn nữa trong thời đại công nghiệp - thời gian là vàng - cụ không thể chờ vài phút cho cái ô tô đi qua được. Và không biết cụ có trang bị mắt thần nào ở sau lưng không mà cụ chẳng thèm ngó qua đường sá tẹo nào. Ôi, thật đáng tiếc, tai nạn đã xảy ra! Sau mấy phút bàng hoàng, cả lũ trẻ con đã kịp định thần, còn người lớn xuống lo vụ việc. Rốt cuộc cũng không có gì to tát cả, ông cụ chỉ đau sơ sơ, nhưng trên vai áo thầy Đạt đã kịp có "vết son trên cổ áo". Chiều hôm đó, sau khi rời Tam Cốc, cả bọn được một chuyến ghé thăm Bảo hiểm y tế huyện Hoa Lư. Trước cửa có một đống rơm to. Một bọn đá bóng, một bọn ngồi chơi bên đống rơm, thơ mộng hết ý. Chụp ảnh xong xuôi cả, con gái tán gẫu, con trai lim dim. Kìa, xa xa có ai đang đi tới, volume miệng tăng dần. Mấy đứa nhanh trí hiểu rằng "có biến", liền vọt ngay lên ô tô. Chỉ còn lại An Na (Nga) và anh chàng Mạnh Linh mê ngủ (Tin). Bụp! Ôi, thảm thương, An Na dính đòn nhưng đã kịp tránh. Ông già chủ đống rơm vớ ngay được cậu bé đang lim dim, thôi rồi Linh ơi, "chúng nó đánh ông có đau không?". Tuy trong lòng "thổn thức" nhưng mười cái miệng của lũ con gái ngoác ra tới mang tai.

Như lớp Văn đã phát biểu: "Gặp Hoàng 12 Tin đủ "tởn" đến già". Lớp Nga xin xác nhận 90% điều đó. Một cuộc đấu khẩu giữa một nữ nhân lớp Nga với Hoàng đã diễn ra nảy lửa trên suốt đoạn đường bơi thuyền qua Tam Cốc. Ôi, cứ gọi là mĩ mãn, tĩ tã, vô tận, vô biên, vô cùng… khó diễn tả lắm! Vì thế mà con gái lớp Nga nuôi chí căm hờn, quyết trả đũa. Cơ hội đã tới. Đầu tháng 3 có sinh nhật Hoàng. Hoàng ơi, có nhớ món quà trong ngăn bàn hôm đó không, thích chứ? Xin công bố ngay để tránh đau tim cho bà con: Chổi cùn thắt nơ! Hôm đó, con gái lớp Nga thập thò theo dõi mãi… Nhưng đến hôm 8/3, Hoàng lại là đại diện cho lớp Tin sang tặng hoa con gái lớp Nga. Bọn tớ rất xúc động, thật đấy!


Phan Thu Hà

09:37 PM, 9-10-2003


Nhà tài trợ

Tài trợ

Trang chủ ENGLISH
Điều kiện tham gia Liên lạc với H-A-O

 .:Phát triển dựa trên: ©VietPortal .|. ©vBulletin .|. ©4images:.