Con trai trả tiền : ga lăng hay chỉ là sĩ diện hão ?

Mama em bảo,bây giờ đẻ con trai sướng nhất.Tại có mấy ai phải xây nhà hay cho con cái gì đâu.
Con gái giờ nhiều "con gái diệu",bố mẹ lo cho như cục vàng.=> con mà đi lấy chồng parents lo phải biết,nhỡ gặp mẹ chồng khó tính... => muốn lo cho con => bắt ở rể , mà có mấy ai chịu ,con rể lại mới đi làm,tài sản chưa có gì => phải mua nhà cho nó chứ,chẳng lẽ lại bảo thông gia => đẻ 1 con gái,lo 1 cái nhà.
Hehe,đấy là nói chung.Còn sau này em mà giàu thì 1 năm cho 2 bên thông gia đi tour mấy lần,chứ ai lại bắt lo nhỉ.
Còn nghèo...
 
Có một sự thật là càng lớn,sự hồn nhiên vô tư trong chúng ta càng nhạt nhòa,thay vào đấy là những tính toán cân nhắc so đo thiệt hơn.Không ai trách móc về sự xuất hiện của những tính toán đấy,nó hợp lẽ thôi,vì cuộc sống luôn không dễ dàng.Hãy học cách tính toán,nhưng là trong chuyện gì và với mức độ nào.Không tồn tại một công thức chung cho tất cả mọi người,bởi hoàn cảnh,khả năng,tố chất và đặc điểm của mỗi chúng ta là khác nhau.

Mới nhìn thoáng qua,cái xã hội ngày nay thật là thoáng và dễ chịu hơn quá nhiều so với chính nó chỉ chừng hơn mười năm về trước.Và người hưởng lợi đầu tiên chính là lớp trẻ,cụ thể là học sinh.Có nhiều loại trường,từ công lập,bán công cho tới dân lập "cứ có tiền là được học".Hệ thống các trường DHDL ra đời cùng với kiểu các hình thức đào tạo phong phú như tại chức,cao đẳng,đào tạo từ xa .. và nhất là trào lưu du học nước ngoài,đã gần như cởi bỏ hoàn toàn cái áp lực về sự học; không học kiểu này thì kiểu khác.Đất nước không còn mùi khói súng,ba từ "đi bộ đội" có thể sẽ còn chỉ xuất hiện trong các câu chuyện cổ tích cận đại.Không còn gì có thể "dọa" được chúng (hs) nữa.Ai cũng biết là trẻ con rất hay để ý đến những sự việc xảy ra chung quanh và lại còn rất nhạy cảm trong việc đánh giá.Trẻ con "già" lại còn cao thủ hơn nhiều bậc.Chúng đều hiểu cái xã hội này đang nháo nhào như một cái lò bát quái,bởi ngay bố mẹ chúng cũng đang cắm cúi tham gia vào phong trào "luyện đan" như thiên hạ.Những rào cản về đạo đức càng ngày càng xập xệ,những thứ thiêng liêng hình như chỉ tồn tại trong những trang sách.Nên nhớ là nước VN thân yêu của chúng ta,xưa đến nay,có thể nói là "vô đạo".Thiên chúa không,Phật giáo không .. cái mà chúng ta vẫn làm vào ngày giỗ ông bà tổ tiên,hoặc mùng 1 ngày rằm hàng tháng,cũng chỉ có thể gọi là "đạo ông bà" (từ của Trần Lệ Xuân).Đức tin hoàn toàn xuất phát từ sự tự giác ở mức độ ngây thơ nhất "Giời có mắt ... đèn giời soi xét".Từ năm 45 đến những năm đầu 80 ở thế kỷ trước,có thể tạm coi là có 1 đức tin khác,đó là lý tưởng Cộng sản.Không dám lạm bàn kỹ hơn về điều này (nội quy của HAO nhắc thế),chỉ biết rằng,vào thời đó con người sống với nhau chưa tệ đến mức như bây giờ.Điện nước,thực phẩm ... cho đến thông tin,những hình thức giải trí,tất cả đều là thứ quý hiếm.Nhưng tình Người thì không!

Xã hội ngày nay đề cao hơn mức cần thiết chữ Tiền.Tiền thì ai mà chẳng thích,nó giúp người ta được nhiều việc lắm.Có người đã từng nói nửa đùa nửa thật "Ừ,có tiền chưa chắc đã có tất cả,nhưng ko có tiền thì chắc chắn là chả có gì ".Và không ít người khoái trá với câu nói đùa quái ác này,coi đó như là một cái tát vả vào mặt những ai đó bất tài mà còn hay "lèm bèm".Cả xã hội điên lên vì tiền,không hẳn vì họ đã bị đói khát,bị ức chế suốt một quãng thời gian dài.Có hai lý do chính,thứ nhất "tiểu nhân phòng bị gậy" (Nào ai biết điều gì sẽ xảy ra),và thứ hai - tiền là thước đo giá trị của mỗi cá nhân,thời nay,vâng,trong xã hội VN chúng ta.Công an,hải quan,kiểm sát,tòa án;thày giáo,bác sĩ .... tóm lại là tất cả những vị trí mà lẽ ra,uy tín về đạo đức phải được đặt lên đầu tiên,hình như không còn giữ được sự trong sáng bắt buộc đấy.Ở đâu đó,vẫn lác đác có những gương việc tốt người tốt,nhưng nếu lạnh lùng đem làm một con số thống kê sơ bộ,thử hỏi xem đại đa số sẽ mang màu sắc nào (!?).Người ta thường nhìn ra xung quanh để điều chỉnh hành vi của bản thân,cái nhìn này nó cũng phức tạp lắm.Nếu bản thân không đàng hoàng,thì cái nhìn sang số đông - cũng không đàng hoàng chẳng kém - sẽ mang lại một sự động viên lớn lao "chúng nó còn quá mình ấy chứ ".Sự hỗn loạn trong việc xác định lối sống của mỗi cá nhân,dần dà dẫn đến việc không còn những chuẩn mực cụ thể trong rất nhiều lĩnh vực.Quan hệ tương quan giữa con trai và con gái cũng thế.

Ngày xưa,con gái là một khái niệm cực kỳ khó nắm bắt đối với con trai : rất cụ thể (gặp hàng ngày ấy mà) nhưng cũng rất trừu tượng (chúng "khác" ta như thế nào).Với không ít chú nhóc,con gái là một phiên bản trần thế của những công chúa,nàng tiên trong những chuyện cổ tích hoặc là sự hiện hữu ngoài đời của các nhân vật trong tiểu thuyết hay trong phim ảnh.Ngày xưa,con gái có nhiều tính "gái" hơn bây giờ,tuy chúng cũng nhảy dây,đá bóng đá cầu .. hệt lũ con trai.Ôi cái ngày xưa mới tuyệt vời làm sao! Khi chỉ nghĩ đến ai đó thôi,ta đã có thể bắt gặp tim mình đập thùng thùng như trống trận,mặt mũi đỏ gay như vừa đi dưới trưa hè.Thích là một khái niệm hơi nguy hiểm khi còn đang đi học,nhưng đáng yêu và chấp nhận được;còn yêu ư,thượng lưu và xa xỉ quá ... Bất luận nhắc đến ngày xưa là nhắc tới một thời ấu trĩ lạc hậu,nhưng mà cả cái mớ lùng bùng đó vẫn có giá hơn rất nhiều nếu so với cái kiểu "sáng choang như ban ngày" hiện nay !

Nói thì hơi khôi hài,nhưng làm con gái ngày nay khó hơn thời xưa.Khó bởi cả khách quan lẫn chủ quan.Tuổi "lớn" được hạ dần xuống gần giống với "Tây",nghĩa là rất có thể tuổi 14,15 bây giờ đã có thể thay thế cho con số 18 ngày trước.Lớn xác hơn,quần áo đầu tóc cũng chẳng có gì khác so với người lớn.Chủ nghĩa hiện sinh đập bồm bộp vào mặt chúng hàng ngày hàng giờ,kích thích chúng mong muốn mau chóng rũ bỏ cái mác trẻ con để ùa vào cái thế giới đang hừng hực một cách quyến rũ ngoài kia.Thời buổi thông tin khắp nơi thế này,chả có gì muốn biết mà chúng lại chịu cả.Bố mẹ thì bận tối mắt cả ngày,vô hình trung bạn bè là cái gương to nhất và dễ soi nhất.Trẻ con thích bắt chước,và bắt chước cái xấu thì dễ hơn là cái tốt,bao giờ chả thế ! Các cụ xưa nói "thịt da con gái ..",chúng mặc kệ.Nữ sinh gì mà ăn mặc cứ như khúc giò,nhìn đâu cũng thấy căng như tình hình Iraq.Rốn ơi,ngày xưa ấy đâu rồi ? ... Chẳng hiểu bố mẹ chúng nghĩ gì khi thấy con gái mình ra ngoài đường với quần cạp trễ dưới vĩ tuyến 17 và áo thì không thể ngắn hơn (ghét nhất là chuyện phải nhìn mấy đứa đấy lúc nào cũng làm ra vẻ ngượng ngùng,động chút là đưa tay ra đằng sau cố kéo cái vạt xuống che khúc lưng bị phơi nguyên con).Mà nào có đẹp để đáng khoe ra cho cam .... Những thứ đó đập vào mắt con trai,chúng ghi nhận theo cách riêng và từ lúc đó trở đi,có giời mới bảo được chúng thay đổi quan niệm về con gái bây giờ ......


.... Còn tiếp ....
 
Chị phải công nhận em Uyển Nhi tuổi trẻ mà tài cao, đúc kết ra được từng này kinh nghiệm thì phải kể đến các bậc tiền bối được sinh ra vào những năm 70s và trưởng thành ở cái thời bao cấp của chủ nghĩa cộng sản, kinh khủng, cái gì cũng biết hết, lại còn đưa ra được bản chất thực của xã hội, mà không phải ai đã từng sống dưới thời đại đó cũng có thể nhận biết để viết ra được... Chắc em cũng phải đi nhiều lắm mới có thể viết được bài này nhỉ.... Hơn nữa giọng văn này.... giống của boy nhiều hơn girl.

@Uyển Nhi: ... Jiri Dvorak talks German, English, French, Italian, Czech. Certificates and Trainings... Chứ không phải ở US đâu nhé.... check it pls...
 
Copy tặng Uyển Nhi cái này, liên quan đến quan hệ tiền - đạo đức

====================

A little boy went up to his dad and said "Dad, I don't understand the difference between potential and reality".

The Dad said, "Okay son, I will show you the difference. Firstly go up to your mother and ask her if she would sleep with Robert Redford for £1 million, then go up to your sister and ask her if she would sleep with Brad Bitt for £1 million."

The little boy slightly confused said "Okay" and went to see his mother. He asked his mother, "Mum, would you sleep with Robert Redford for £1 million", his mother replied "don't tell your Dad, but yes I would."The little boy said, "Okay then" and went to find his sister.

He said to his sister "Would you sleep with Brad Pitt for £1 million" His sister replied, "Yes I would!!!!"

The little boy went back to his Dad and said "Dad, I now understand what the diference is between potential and reality". His Dad replied, "I am glad son, explain it to me."

The little boy replied "Well, potentially we are sitting on £2 million but in reality we live with two slags!!!!"

=====================

Tôi nghĩ là tiền luôn luôn chi phối xã hội.

Ngày xưa đạo đức hay bất cứ gì khác không qui đổi được ra tiền, nên mọi người tìm cách tàng trữ đạo đức và đành tạm thời coi đó là thước đo chính. Nhưng hiện tại thì đạo đức có thể qui được thành 1 ít tiền, nên người ta đem những cái tàng trữ đó ra qui đổi thành tiền. Khi xã hội phát triển đến 1 mức nào đó, mọi người đủ tiền, và không còn (hoặc hiếm) ai tàng trữ đạo đức, nhu cầu đổi tiền lấy đạo đức sẽ cao hơn -> đạo đức có giá trị (qui ra tiền) lớn hơn. Đến lúc đó các giá trị đạo đức sẽ lại đầy rẫy, con gái sẽ lại đi nhởn nhơ như các nàng tiên trên thiên đường (*), con trai sẽ đi 10km để tìm chỗ đái 500VND/nhát thay vì đái bậy.

Đạo đức chỉ có thể giúp thằng con trai đi bộ 10km chứ không thể cho phép nó vào đái ở nhà xí công cộng được, chỉ có tiền (500VND) mới có khả năng đó.

/Thanh
(*) không hiểu sao mình vẫn thích nhìn tiên hở rốn.
 
Hì hì, chị Uyển Nhi ơi, sao chị xinh thế mà ăn nói cứ như mấy anh Ph.D. đi du học ấy nhỉ :D, làm em sợ ghê cơ.
Đùa chứ nói chuyện thời thế chả ai lên mạng nói, chị công nhận không? Dù tình yêu tình người giờ nó hơi xập xệ thì vẫn phải sống tiếp chứ, chết sợ bỏ xừ. Chị buồn nhiều làm gì, chị Nhi nhỉ, nó phí đời đi :D.
 
..... nói thật ra ... chị em phụ nữ cứ bảo là để trả cho công bằng ... nhưng em nghĩ đấy chỉ là lý thuyết ... còn trong thực tế ... nếu bạn trai mà cứ để mình trả tiền thì mình chắc cũng tức lắm ... nhất là trước mặt bạn bè ... b-)
 
Trần Bích Thủy nói:
..... nói thật ra ... chị em phụ nữ cứ bảo là để trả cho công bằng ... nhưng em nghĩ đấy chỉ là lý thuyết ... còn trong thực tế ... nếu bạn trai mà cứ để mình trả tiền thì mình chắc cũng tức lắm ... nhất là trước mặt bạn bè ... b-)
Đây mới là người phụ nữ chân chính, người phụ nữ của đời thật việc thật. Cái gì là truyền thống thì cứ để nguyên nó như thế, bàn cãi cũng chả thay đổi được gì đâu. Ai muốn trả tiền thì mời tôi đi.
 
Nguyễn Huy Quang nói:
Thế chị Thảo đã có ai ngó ngàng đến chửa? Còn nếu chửa thì em sẽ giúp. Anh trai chửa có vợ đâu. Beeeeeeeeeeeeee!
chửa rồi thì anh em sẽ giúp bằng cách nào,,,, đi đổ vỏ à?, mà sao anh em lại chửa được nhỉ?... lạ quá =;
 
con nào cũn là con. Ở đây ko phân biệt con trai hay con gái phải trả tiền mà nếu bạn là người mời tất nhiên là bạn phải trả tiền rồi mặc dù bạn có là con gái đi nữa
theo mình phải chia ra thành nhiều trường hợp ví dụ như nếu con trai mà đi với bạn gái( người iêu) thì người con trai nên trả tiền còn nếu là bạn bè đã quá hiểu nhau rồi thì ai trả cũng vậy cả thôi ko phân biệt nam nữ....và rồi nhiều trường hợp khác nữa tùy theo hoàn cảnh....
 
Top