for Bùi Phi Anh - Nếu bạn có một bàn tay, hãy chìa ra vào lúc này

Nếu ai đó vô tình biết Bùi Phi Anh thì sẽ nhớ anh như một trong những người hoạt động tích cực nhất trong chiến dịch vận động giữ tên cho Ams, hoặc ít nhất là một mem có nhiều bài viết chất lượng ở TSVB.
Nếu viết ngắn gọn thì BPA là một nghệ sĩ, một chiến binh theo nhiều nghĩa :)
Nếu ai đó chưa biết thì có mấy dòng để nhắc cho mọi người nhớ tới BPA

:d muốn uống thật nhiều, ngồi giữa đường đi bộ hát Beatles.
Nhưng mà, uống rượu đi xe máy sẽ bị treo bằng :(.
Làm thế nào bây giờ :((. Chán.
FK ngày tháng năm

Anh biết chuyện đổi tên trường mình chưa? Chỗ hẹn hàng năm của anh em mình thế là hết. Linh tinh ở cổng trường bọn NT nó tưởng nhìn đểu nó đánh cho thì :(. Thôi năm nay đết tộ chỗ khác vậy.

Mà đổi làm cái gì nhỉ, anh đã đọc hết báo chí chưa, em chẳng thấy có lợi ích gì cả. 1000 năm TL hay 2000 năm TL thì cũng thế thôi. Chẳng nhẽ đổi tên thì giáo dục chúng ta lên tầm cao mới hả anh? Xây trường to thì nó sẽ thành một nơi vĩ đại đẻ ra hàng trăm giáo sư tiến sĩ hả anh? Thế thì mấy năm nữa dám mình phóng quả tên lửa Thần Bò made in chuyên Hà Nội lắm.

Thôi nói thế, kệ đi. Đổi tên chuyển địa điểm, nhưng bằng lăng vẫn tím anh nhỉ, phượng vĩ vẫn đỏ thế thôi. Anh em mình lại date mỗi năm một lần, như mọi khi, lại đi chụp hoa với phố tiếp. Về nhà gọi em.

SD ngày tháng năm

Chào em.

Em cũng biết chuyện đổi tên à, vật đổi sao dời nhỉ :D. Năm nay ăn tết mất vui, thôi về thăm trường cũ lần cuối. Còn bộ ảnh anh em mình chụp trong trường đấy, bao nhiêu năm rồi...

Em vẫn cứ nóng tính thế nhỉ :p. Thôi em ạ, còn nơi để về là tốt rồi em, không còn Ams thì còn Hà Nội, còn đường học trò :D, còn cafe cũ, còn phố hoa chợ tết kìa em. Buồn một chút thôi nhé. Về trước đi, đợi anh./


Nghe tin các em ở nhà mà buồn quá. Chẳng biết viết gì, chẳng biết làm gì hết. Khổ thân các em, cũng vì nhiệt tình quá mà, yêu ams quá mà.

Cựu hs ams viết thư cho anh đó. Chị ấy không lên HAO bao giờ đâu, ngày xưa cũng giống anh thôi, trốn học suốt, gặp nhau tình cờ trên phố thành bạn. Đang học trong trường thì chỉ muốn bước ra thật sớm, bay đi thật nhanh, đi rồi thì lại nhớ lại tiếc, hình như phải lòng Ams mất rồi.

Thế mà cuộc tình này lại không kết thúc có hậu, mọi người nhỉ. Giá mà cuộc tình nào cũng kết thúc có hậu, thì Ams sẽ vẫn là ams như thế, để mọi người có chốn tìm về. Trường xưa chốn cũ có phải là vô tình đâu. Tình cảm Amser chẳng lẽ không đáng trân trọng, nghĩa thầy cô học trò bao nhiêu năm Amser chẳng lẽ không đáng được xem xét hay sao. Hình như có cái gì đó vỡ vụn.

Giá mà cuộc tình nào kết thúc đều có hậu, thì anh đã không phải gặp em chiều hôm ấy, đã không phải nghe em vừa khóc vừa nói "em muốn gặp anh" mà vẫn dửng dưng bước chân lên máy bay. Làm bạn thôi nhé em, anh không phải người hợp với em mà, nhỉ.

Giá mà mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu, thì anh đã không phải trót mang nợ một người mà tới bây giờ vẫn không trả hết. Vẫn biết mọi chuyện sẽ không đi tới đâu, tên trường mình, người mình yêu, ngay cả bản thân mình cũng trôi dạt không thể ngờ tới. Chỉ biết cố gắng để không phải tiếc nuối hối hận những ngày đã qua.

Stress quá, viết lan man chút, chốc lại xóa đi thôi. Lại ngồi hát Hà Nội phố, nghe buồn thế.

.... Ta còn em những hố sâu
Trước cửa,
Cơn mưa đầy,
Chiếc thuyền giấy lang thang
Không bến đỗ...
Ta còn em quả bóng lăn
Một mình trên sân cỏ.
Thằng bé thẫn thờ.
Tuổi thơ qua cuộc chơi
Vội vã...
Buổi đêm trước khi rời Tiên Đài, gã ngồi một mình trong căn phòng quen thuộc và bật radio nghe bản tin đêm. 4h30 sáng, vẫn còn 1 tiếng nữa trước khi lên đường, đủ thời gian cho một tách cà phê và một tờ báo như khi gã vẫn còn ở Việt Nam. Còn ở đây chốn lạnh lẽo này, có lẽ nghe radio uống sữa nóng thích hợp hơn thì phải.



Tình cờ sau bản tin sáng sớm, một bài hát tiếng Pháp trong trẻo vang lên. Gã mở to mắt nhìn lên trời cao đang chuyển dần từ màu đêm thành màu xanh thẫm, lẩm nhẩm hát theo những câu hát vu vơ thời đại học ở VN, lời bài hát nhẹ nhàng theo những con đường dài dẫn gã đến Đông Kinh.



Bài hát như thế này:



“Ánh mắt em tôi long lanh như sao rạng ngời
Tràn đầy tin yêu bao la phơi phới
Chiếc áo em xanh bay trong chiều tà
Đường về đôi khi mưa rơi trên lá
Bóng tối đêm đêm vây quanh mịt mùng
Mãi mãi em tôi xa xôi nghìn trùng

Có lúc bâng khuâng ta nghe sương rơi dịu dàng
Kỷ niệm xa xưa phai theo năm tháng…”



Gã đeo tai nghe, bật một bản nhạc nho nhỏ và vặn ga phóng về phía đường quốc lộ 4. Một bản nhạc saxophone cho một ngày mới, kỳ nghỉ đông bắt đầu. Đã bay kín một trời hoa tuyết, những bông hoa tuyết có lúc đậu ngay trên kính mũ bảo hiểm của gã thành hình lục lăng. Xe tải trọng lớn đang cố đi hết những giờ cuối cùng trên đường quốc lộ. Gã cũng thế, từ 7h tới 9h sẽ cấm đường trên đoạn gã định đi qua, phải chạy đua với mặt trời và gió thôi.



Gã không nhớ mình đã đi qua bao nhiêu con đường, bao nhiêu ngày nắng và bao nhiêu ngày mùa đông tuyết lạnh. Gã chỉ biết mình đã đi hàng chục ngàn km trên chiếc xe này, đi qua rất nhiều thành phố lớn, qua nhiều cánh đồng và những thị trấn nhỏ. Chỉ có điều gã vẫn không hiểu, sau khi đi quá nhiều như thế, sao gã lại không tới được nơi gã cần đến? Có những lúc nào đó gã thấy nước mắt gã chảy trên mặt khi đang cầm lái, không phải vì gió, mà vì con đường này quen thuộc lắm khi còn đi hai người…

(tr 114....nhật ký 23)
dẫn nhập dài dòng vậy là để nói rằng, một con người có tài năng và nhiệt huyết như thế lại đang cần một sự giúp đỡ dù vật chất hay tinh thần ...

http://www.vysajp.org/news/vysa-kanto/hoat-dong-tu-thien/bui-phi-anh-một-chang-trai-ham-học-hỏi-sống-cống-hiến-dang-vật-lộn-với-can-bệnh-viem-nao-mất-tri-nhớ/

mọi người ơi, giờ cũng là lúc cần tấm lòng của mọi người :) Amser nói riêng và HAOer nói chung hãy tiếp thêm niềm tin và hy vọng cho gia đình anh Phi Anh :)
mọi đóng góp, mọi người gửi về tk trong link nhé, nếu cần thì dịch TV ntn:
Tên ngân hàng là Youcho
Tên chi nhánh là zeroichihachi
Số chi nhánh là 018
số tài khoản là0223911
tên chủ tài khoản là Bizajizenkikin :)

ý kiến cá nhân là HAO mình sẽ tổ chức riêng, tk sẽ là tk của HAO, BQL sẽ cử người trực tiếp mang tới cho gia đình anh Phi Anh :)
tk VN coming soon ...
 
Top