Hoa hồng giấu trong cặp sách

Khanh Nguyễn nói:
2. Em có cảm giác Thăng Long là một cái gì đó rất to lớn đối với bác Linh. Cảm giác thôi nhé, đừng bắt em phải lập luận logic.
Hìhì, anh qua cái tuổi để sùng bái một cái gì đó rồi. Tất cả đều bình thường thôi mà. Kể cả chuyện nói bậy hay Thăng Long (mà anh nhắc đến ở đây như một phong cách)! ;)

Có điều, ko đúng chỗ và vô duyên, thành nhàm!

L.
 
Chỉnh sửa cuối:
Nguyễn Thu Trang nói:
Chị thật không ngờ. Chú là Lao Ái lai Hoa Hoa Thiếu Tuế trong đời sống thực tế, suốt ngày phỉnh phờ nói chuyện bậy bạ không hơn không kém mà sao lên đây lại phải bả Tàu suốt ngày rao giảng Nho Giáo ngoan đạo thế? Khiếp nhỉ.
To chị Trang : chị tranh luận vô nghĩa nhỉ, anh Bách chỉ đưa ra lời khuyên là nên tôn trọng người hơn tuổi, còn Nho giáo kia là việc tranh luận giữa anh ấy vs anh Trung, liên quan gì ở đây, tại sao chị lại có ý thích sỉ nhục người khác như vậy ??? Mà anh Bách cũng = tuổi chị, chị hơn được cái gì mà xưng " chị " lên ??
To anh Khanh : thế hóa ra cứ kính trọng người hơn tuổi thì là " hèn ", chắc ông anh ở nhà hay chửi bố mẹ lắm :))
 
Còn về anh Trung, đụt! Có lẽ anh không hiểu được lời của em ở mức độ trí thức, không hiểu được, chỉ chăm chăm sợ sệt như con rùa rụt cổ. Nhục!
@Trang:Đến nước này thì anh buộc phải nhắc Trang vì các ăn nói của mình. Đừng lôi tên người khác ra xỉ vả nữa. Nếu anh còn thấy lần nữa thì anh buộc phải có cách xử lý thích đáng.

@Khánh: quốc có quốc tắc, gia có gia quy, bạn cảm thấy HAO không nuôi dưỡng và phát triển tiếng Việt như bạn muốn thì mời bạn tham gia diễn đàn khác thay thế. HAO không phải là chỗ để trút giận cho ai cả, không phải là chỗ cho mỗi người chửi một tí cho hả được. Còn những ai post bài trong HAO thì những người đó phải tôn trọng quy định của HAO.



Thực ra vấn đề ranh giới giữa dâm thư và khoa học về tình dục cũng phiền lắm. Đôi lúc ý định của tác giả không quan trọng bằng cách nó ảnh hưởng tới phần lớn người đọc. Nếu mà tác giả chỉ muốn phân tích về mặt khoa học mà người đọc cảm nhận nó như một tác nhân kích thích và mọi người đều cho như vậy thì đương nhiên tác phẩm đó sẽ sang bên dâm thư. Trong trường hợp này thì rõ ràng là cách anh thể hiện ý định của mình thế nào quyết định tác phẩm của anh là loại gì.


Những văn hóa phẩm tục tĩu được định nghĩa trong bản án là thiếu giá trị nghệ thuật, văn học, chính trị và khoa học nghiêm túc.
Không hiểu em lấy định nghĩa này ở đâu ra. Em Trang quote thử câu nổi tiếng của Supreme Court Judge về pornography xong phân thích thử anh xem em hiểu implication của nó về mặt pháp luật ra sao. Như lời tranh luận của em anh e là em cũng không rõ lắm về luật pháp Mỹ.
 
Lê Nguyễn Ngọc Tâm nói:
Thực ra vấn đề ranh giới giữa dâm thư và khoa học về tình dục cũng phiền lắm. Đôi lúc ý định của tác giả không quan trọng bằng cách nó ảnh hưởng tới phần lớn người đọc. Nếu mà tác giả chỉ muốn phân tích về mặt khoa học mà người đọc cảm nhận nó như một tác nhân kích thích và mọi người đều cho như vậy thì đương nhiên tác phẩm đó sẽ sang bên dâm thư. Trong trường hợp này thì rõ ràng là cách anh thể hiện ý định của mình thế nào quyết định tác phẩm của anh là loại gì.
Định nghĩa của viện hàn lâm Lê Nguyễn Ngọc Tâm ạ? Em có cảm giác anh cũng giống như anh Trung, theo relativism và cả hai người đều lan man không đi vào cái tư tưởng chính của em là nâng cấp dâm thư để chúng mang tính nghệ thuật tôn giáo chính trị v...v... hoặc diễn giải khoa học tình dục xuống tầm khoa học thường thức giải trí (ví dụ như quyển A Short History of Nearly Everything của Bill Bryson đã làm với những kiến thức khoa học hàn lâm khi đưa chúng đến với người đọc bình thường).

Lê Nguyễn Ngọc Tâm nói:
"Những văn hóa phẩm tục tĩu được định nghĩa trong bản án là thiếu giá trị nghệ thuật, văn học, chính trị và khoa học nghiêm túc." - Trích Trang
Không hiểu em lấy định nghĩa này ở đâu ra. Em Trang quote thử câu nổi tiếng của Supreme Court Judge về pornography xong phân thích thử anh xem em hiểu implication của nó về mặt pháp luật ra sao. Như lời tranh luận của em anh e là em cũng không rõ lắm về luật pháp Mỹ.
Thứ nhất, Tòa án tối cao Mỹ (Supreme Court) dùng từ pornography không nhiều bằng "Obscene material", dịch nôm na là văn hóa phẩm đồi trụy.
Thứ hai, chánh án tòa án tối cao không được gọi là Judge mà là Justice. Judge dùng cho các vị quan tòa từ cấp tiểu bang xuống đến làng xã.
Thứ ba, anh thích thì em chiều, em xin trích bản án Miller v. California trong đó có phần định nghĩa mà em đã nói. Quyết định được đưa ra vào ngày 21 tháng 6 năm 1973, là một quyết định 5-4. Và không biết anh Tâm với anh Trung đã biết chưa, sau khi được quyết định, vụ này trở thành tiền lệ (precedent) cho các vụ khác.
"1. Obscene material is not protected by the First Amendment. Roth v. United States, 354 U.S. 476 , reaffirmed. A work may be subject to state regulation where that work, taken as a whole, appeals to the prurient interest in sex; portrays, in a patently offensive way, sexual conduct specifically defined by the applicable state law; and, taken as a whole, does not have serious literary, artistic, political, or scientific value. Pp. 23-24.

2. The basic guidelines for the trier of fact must be: (a) whether "the average person, applying contemporary community standards" would find that the work, taken as a whole, appeals to the prurient interest, Roth, supra, at 489, (b) whether the work depicts or describes, in a patently offensive way, sexual conduct specifically defined by the applicable state law, and (c) whether the work, taken as a whole, lacks serious literary, artistic, political, or scientific value. If a state obscenity law is thus limited, First Amendment values are adequately protected by ultimate independent appellate review of constitutional claims when necessary. Pp. 24-25. " (U.S. Supreme Court, MILLER v. CALIFORNIA, 413 U.S. 15 (1973), 1, http://caselaw.lp.findlaw.com/cgi-bin/getcase.pl?court=us&vol=413&invol=15)
Thứ tư, anh mang tiếng nam nhi quân tử mà không dám nói thẳng, lập luận rành mạch. Anh bảo em không hiểu rõ về luật pháp Mỹ nhưng không giải thích tại sao. Như vậy là nói suông. Em bảo người khác không hiểu gì, sai gỉ là em cũng phải mất công viết lách cẩn thận. Em không bảo anh hèn nhưng em chắc chắn là thằng Khanh khi nó đọc những dòng này nó sẽ cười thầm trong bụng là anh hèn.
 
Chỉnh sửa cuối:
Được rồi, thích thách anh thì cũng được.
1. Em nói định nghĩa nhưng không nói đủ, cái phần đầu tiên là phần quan trọng nhất của nó "...appeals to the prurient interest in sex; portrays, in a patently offensive way, sexual conduct..." Em đã viết không đầy đủ, chính xác thì đừng kêu ca. Có 2 phần là điều kiện cần và đủ, điều kiện cần mà không nêu ra thì có ý nghĩa gì.


2.Em nói ra một đống law nhưng không thực sự hiểu application của nó. Luật của Mỹ vốn là common law, nói chung được xây dựng cả thệ thống dựa qua các vụ đã xử trước. Với những quy định của em nói chỉ imply được một điều là đó sẽ là các mực thước để xây dựng luật và thể chế, nếu có kiện cáo sẽ được luật pháp bảo vệ dựa vào những tiêu chuẩn đó. Nhưng thực ra những điều kiện này rất mơ hồ, thiếu chính xác, giống định nghĩa "một ngày u ám là một ngày trời không đẹp".

-Ai biết thế nào là không có tính nghệ thuật, anh có thể bảo là thân chủ của anh thể hiện nghệ thuật một cách nghèo nàn nhưng không tới mức luật pháp quy định. Ngoài ra bây giờ có quá nhiều tác phẩm nghệ thuật hướng tới tình dục như là phương hướng giải phóng phụ nữ về nghệ thuật. Hay là lôi 20 nghệ sĩ vào, chỉ cần 5 người thấy có nghệ thuật là có nghệ thuật ? 5 hay 3 hay là 10 ?
-Ai biết thế nào là không có tính khoa học, chỉ cần dùng mấy chục từ về nội quan phụ nữ và giải thích một chút các "biến thái về tâm sinh lý" là biến một dâm thư toàn từ ngữ kích động => khoa học?
-Ai biết thế nào là không có giá trị chính trị, chỉ cần người phụ nữ trong phim hổn hển "Bush is a dick" là đủ ?? Cả phim toàn có những câu joke chỉ trích Bush chỗ này chỗ kia trong lúc ân ái là thành chính trị? Dùng lập luận "cả script của tôi toàn về chính trị cả"?


Common law là dựa vào common sense của reasonable person, em đả kích người khác về cách nhìn nhận của họ thì không dựa vào luật được đâu. Em chỉ có thể nói là em vượt được người khác nếu mà em chứng tỏ là người ta unreasonable under normal circumstances, chụp cái chữ "relativism" gì đó vào người khác chả chứng tỏ được gì cả, anh có thể chụp cho em khoảng 3 từ đại loại như thế vào đầu chả khó khăn gì, anh không tin là em biết nhiều những thứ đó hơn anh. Em rõ ràng đã bỏ qua cái cơ bản nhất của common law khi lập luận như vậy.

Em rõ ràng lấy law của Mỹ vào technical and scientific sense tức là đi ngược với "life with all its fullness" làm hallmark của common law (lại lần nữa). Câu đầu tiên anh nói em không hiểu luật là còn chưa có nghĩa khẳng định, phải đợi em thực sự đi vào phần phân tích về luật thì anh mới nói rõ được.



Còn về cái luận điểm của em về đã dâm thư thì dâm thư cho sành điệu thì anh chả tranh cãi. Giống kiểu đã tiêm chích thì phải biết cơ cấu hoá học và cách điều chế mới là hay chứ. Dùng máy tính phải biết lập trình... The fact remains noone cares, người trong hay là người ngoài, ai muốn thì họ sẽ tìm hiểu. Em nghĩ là em lôi cái lập luận đấy xong kêu gào "mày nhục lắm" mà thuyết phục được cậu xem dâm thư nào thì anh thấy giỏi.
 
Lê Nguyễn Ngọc Tâm nói:
Được rồi, thích thách anh thì cũng được.
1. Em nói định nghĩa nhưng không nói đủ, cái phần đầu tiên là phần quan trọng nhất của nó "...appeals to the prurient interest in sex; portrays, in a patently offensive way, sexual conduct..." Em đã viết không đầy đủ, chính xác thì đừng kêu ca. Có 2 phần là điều kiện cần và đủ, điều kiện cần mà không nêu ra thì có ý nghĩa gì.
Ủa, em vừa trích định nghĩa từ trong luật ra, sao anh lại bảo là không đủ? Theo em hiểu câu này thì trong những bài trước em chỉ trích phần lack of v..v.. Tất nhiên là em trích thì em chỉ trích phần có liên quan thôi chứ và hơn nữa, đã nói đến dâm thư thì em tưởng là mọi người đều thống nhất về định nghĩa của nó, anh lại còn bắt em phải dạy mọi người là, này nhé này nhé, dâm thư là những tác phẩm kích động bản năng tình dục thuần tuy; miêu tả một cách trần trụi việc giao cấu v...v... (như phần anh đã trích tiếng anh ở trên từ chính phần em trích ở vụ Miller v. California).

Lê Nguyễn Ngọc Tâm nói:
2.Em nói ra một đống law nhưng không thực sự hiểu application của nó. Luật của Mỹ vốn là common law, nói chung được xây dựng cả thệ thống dựa qua các vụ đã xử trước. Với những quy định của em nói chỉ imply được một điều là đó sẽ là các mực thước để xây dựng luật và thể chế, nếu có kiện cáo sẽ được luật pháp bảo vệ dựa vào những tiêu chuẩn đó. Nhưng thực ra những điều kiện này rất mơ hồ, thiếu chính xác, giống định nghĩa "một ngày u ám là một ngày trời không đẹp".
Em chẳng nói ra một đống luật nào cả, em trích Miller v. California. Chính vì luật Mỹ là common law, miller v. california là một vụ rất quan trọng của tòa tối cao để các vụ khác dựa vào xử sau này. Em chẳng thấy quyết định của tòa có gì mơ hồ cả. Anh chỉ trích common law hay hệ thống tòa án Anglo-Saxon là mơ hồ, thiếu chính xác là sai. Xây dựng luật dân sự theo kiểu Pháp hay Việt Nam thì không bao giờ quy định được hết các quyền và nghĩa vụ của công dân cả. Trong khi đó, anh lại bỏ qua, không biết cố tình hay anh không biết, một điều rất quan trọng là luật được áp dụng theo quyết định của cộng đồng từng địa phương. Em xin trích trong Miller v. California nhé: "The basic guidelines for the trier of fact must be: (a) whether "the average person, applying contemporary community standards" would find that the work, taken as a whole, appeals to the prurient interest..." Đây cũng là điều em rất thích của common law vì hệ thông bồi thẩm đoàn rất mạnh, người bị kiện có tu thế ngang bằng với các cơ quan cá nhân tố tụng trước pháp luật.


Lê Nguyễn Ngọc Tâm nói:
Common law là dựa vào common sense của reasonable person, em đả kích người khác về cách nhìn nhận của họ thì không dựa vào luật được đâu. Em chỉ có thể nói là em vượt được người khác nếu mà em chứng tỏ là người ta unreasonable under normal circumstances, chụp cái chữ "relativism" gì đó vào người khác chả chứng tỏ được gì cả, anh có thể chụp cho em khoảng 3 từ đại loại như thế vào đầu chả khó khăn gì, anh không tin là em biết nhiều những thứ đó hơn anh. Em rõ ràng đã bỏ qua cái cơ bản nhất của common law khi lập luận như vậy.
Cái câu của anh "Common law dựa vào common sense của reasonable person" là anh bịa ra. Chưa có ai định nghĩa common law như vậy cả. Nếu có ai bảo common sense of the people ảnh hưởng rất nhiều đến quyết định của tòa khi xử theo common law, em còn có thể chấp nhận được. Vả lại, có phải mọi người đều reasonable đâu? Không biết anh đã đọc câu này chưa: "Morality describes the way that any of us would like the world to work." - Steven D. Levitt. Đây là một trong những luận điểm cơ bản mà em xây dựng những lập luận của mình về việc nâng cấp các tác phẩm liên quan đến tình dục.
Mà xin anh hãy đọc kỹ lại. Em không hề mơ hồ trong những lời em nói. Chuyện relativism, em nói là "em có cảm giác", không phải là một kết luận. Nếu nó là một kết luận thì em đã chứng minh rồi. Anh đừng có nhầm. Bây giờ là một cảm giác nữa nhé. Em có cảm giác anh không thuộc ngành xã hội nên tuy có suy luận theo kiểu học kinh doanh nhưng không mang tính chính thống, học thuật.

Em rõ ràng lấy law của Mỹ vào technical and scientific sense tức là đi ngược với "life with all its fullness" làm hallmark của common law (lại lần nữa). Câu đầu tiên anh nói em không hiểu luật là còn chưa có nghĩa khẳng định, phải đợi em thực sự đi vào phần phân tích về luật thì anh mới nói rõ được.
Nếu chưa khẳng định thì sao còn mở mồm nói em chưa hiểu luật? Anh trích cái câu "life with all its fullness" ở đâu mà dùng dấu ngoặc kép (quotation mark)? Cái câu ""life with all its fullness" làm hallmark của common law" anh trích ở đâu? Tài liệu nào? Hay lại là một câu anh nặn ra để bảo em sai? Nếu việc anh nặn ra là có thật thì anh chỉ lòe được mấy đứa gà gà bị em làm cho bẽ mặt bể mỏ đang cố tìm cọc cho khỏi hậm hực thôi, đâu có lòe mấy người hiểu biết được?


Còn về cái luận điểm của em về đã dâm thư thì dâm thư cho sành điệu thì anh chả tranh cãi. Giống kiểu đã tiêm chích thì phải biết cơ cấu hoá học và cách điều chế mới là hay chứ. Dùng máy tính phải biết lập trình... The fact remains noone cares, người trong hay là người ngoài, ai muốn thì họ sẽ tìm hiểu. Em nghĩ là em lôi cái lập luận đấy xong kêu gào "mày nhục lắm" mà thuyết phục được cậu xem dâm thư nào thì anh thấy giỏi.
Bây giờ thì anh lại dùng thủ pháp như em gọi là báo chí khát máu. Anh bẻ méo cả cái luận đề (claim) của em. "đã dâm thư thì dâm thư cho sành điệu", "kêu gào "mày nhục lắm" mà thuyết phục được cậu xem dâm thư nào thì anh thấy giỏi" - trích Tâm". Thứ nhất, xin anh đọc lại lời em kỹ để hiểu. Thứ hai, nếu anh hiểu như vậy thì anh phải trích lời của em đàng hoàng kèm theo lời giải thích tại sao anh lại hiểu lời của em như vậy. Thứ ba, em không thuyết phục ai đọc dâm thư cả. Thứ tư, anh đừng có lầm, việc em bảo như anh diễn đạt "đọc dâm thư thì sành điệu" chẳng qua là cách dẫn đề của em vào cái vấn đề lớn hơn mà em đã nêu ra. Thứ năm, các ví dụ anh lấy nghe có vẻ tương đồng nhưng thực ra thì không. Điều làm cho các câu đó rất khác nhau là vị trí của người nói. Anh cứ thử nghĩ kỹ mà xem. Thứ sáu, những tác phẩm nếu có như em đề nghị, không thể bị gọi là dâm thư được (obsence material). Vì sao thì em đã giải thích ở những bài trước.

Còn việc em chỉ ra rằng pháp luật, kể cả luật tương đồng (common law) ở Mỹ lẫn luật dân sự (Civil law) như ở Việt Nam đều không thực thi pháp luật về văn hóa đồi trụy một cách triệt để (Cái này đập lại cái nỗi sợ pháp luật khiếp đảm của anh Trung) thì lại bị các anh yêu quý của em lờ. Tại vì sao? Em đã phân tích rồi, luật cấm văn hóa đồi trụy (obsence material) được viết dựa trên quan điểm đạo đức (morality). Chính vì vậy mặc dù ở Mỹ, nó không sai về mặt pháp luật, câu chữ (do pháp luật do con người tạo ra nên Tòa tối cao xử như vậy là không có sai) nhưng nó buồn cười về mặt tư duy bình thường (common sense, chẳng nhẽ obsence material không phải là một speech nên không được bảo vệ bởi tu chính án số 1 về quyền tự do ngôn luận? Vì vậy mới có chuyện cười rằng chánh oán tòa tối cao của Mỹ thường xem từng đoạn băng để phán quyết xem nó là văn hoa đồi trụy (obsence material) hay không). Mọi việc đều xoay quanh vấn đề đạo đức (morality) cả. Xin được trích câu của Levitt: "“Morality describes the way that any of us would like the world to work. Economics describes the way the world actually does work." Bởi vì con người hành động theo những động cơ (incentive)-- hành động cơ bản của kinh tế học (economics) theo những nghiên cứu của Levitt-- ví dụ như đạt được lợi nhuận cao nhất, có lợi nhất; hoặc trong trường hợp văn hóa đồi trụy là thỏa mãn bản năng-- nên mặc dù họ (những người tạo ra luật cấm văn hóa đồi trụy) muốn thế giới hoạt động theo kiểu đạo đức trong trường hợp này, họ viết luật, phán xét theo quan điểm đạo đức nhưng trên thực tế, nó không thể nào đạt được hiệu lực như trong viễn tưởng của những người tạo ra nó bởi vì nó đi ngược lại với động cơ (incentive) của mọi người. Vậy thì tại sao lại làm những việc vô ích như vậy? Đấy là một trong rất nhiều trò hề (bullshit) vẫn xảy ra trong bất cứ xã hội nào vì sự mâu thuẫn ngớ ngẩn của con người (morality vs. incentive).
 
Chỉnh sửa cuối:
Một điều mọi người nên biết là luật Mỹ tuy là có nhiều điểm giống với Common Law nhưng nó khác, bởi vì có 2 điểm. Thứ nhất nó là 1 liên bang, cho nên luật địa phương và liên bang sẽ khác nhau, tuy nhiên nếu cảm thấy trái ngược nhau thì có thể appeal lên Tòa Án Tối Cao . Thứ 2 nó có 1 Constitution (hiến pháp) tức là nó không dựa vào common sense hay precedence hoặc là custom như Anh, mà dựa vào sự phán quyết (interpretation) của tòa án tối cao (supreme court).

Hơn nữa, sự cấm pornography có liên quan rất lớn đến amendment thứ nhất của Hiến Pháp, cho nên muốn cấm pornography trước hết phải chứng minh nó là "hard-core pornography" không có giá trị văn hóa, chính trị và nghệ thuật và phải qua Testing Restrictions On Expression gồm có 6 điều, preferred position, prior restraint, imminent danger, neutrality, clarity và least-restrictive means. Nếu không chứng minh được thì nó sẽ được bảo vệ dưới amendment thứ nhất.

Chính vì thế việc cấm đoán pornography rất là hạn chế và thường thay đổi, từ năm 1957 tới năm 1968 có 13 cases lớn về nó dẫn đến 55 ý kiến khác nhau.

Tuy nhiên một kẻ hở của Hiến Pháp là địa phương có thể kiểm soát việc buôn bán và tuyên truyền pornography gần những khu vực như nhà thờ, trường học vv theo amendment thứ 10.

Sự phát triển của internet làm khó khăn vấn đề hơn bởi vì internet không thuộc 1 địa phương nào cả. Năm 1996, Quốc hội cấm sự trình bày của porngraphy liên quan đến computer-designed children. Năm 2002, Tòa Án Tối Cao đảo ngược và vô hiệu hóa nó.

Mọi việc còn chưa sáng tỏ lắm, vẫn còn đang tranh cãi chắc là cho đến khi quốc hội đổi hiến pháp. Cho nên chưa có quyết định gì cụ thể cả.


Nói ngắn gọn, là Trang có thể đem cuốn Kim Bình Mai gì gì đó cho học sinh dước 18 tuổi đọc, nhưng nếu không phải ở những "prohibited areas" lập ra bởi bang đó, thì ở 1 số bang ở Mỹ thì có thể sẽ bị bắt. Nhưng nếu appeal lên tòa Án Tối Cao thì rất có thể được trắng án.
 
Chỉnh sửa cuối:
Cái câu ""life with all its fullness" làm hallmark của common law" anh trích ở đâu? Tài liệu nào?
-Chịu, chả biết nói sao. Commissioner V. Duberstein là một trong những case cơ bản nhất, ai học law năm đầu tiên cũng sẽ học vụ đó. Cái quan trọng của vụ này là state the essence of common law.


Cái câu của anh "Common law dựa vào common sense của reasonable person" là anh bịa ra. Chưa có ai định nghĩa common law như vậy cả.
-Lại chịu, không hiểu câu của anh nói giống định nghĩa ở chỗ nào? Cái đó cũng là essence của common law, cái đấy em mà không biết mà đồng ý với anh thì anh không có gì mà tranh luận với em về luật Mỹ cả.


....anh phải trích lời của em đàng hoàng kèm theo lời giải thích tại sao anh lại hiểu lời của em như vậy
Trang nói:
Xem phim sex thì không sao nhưng đọc truyện sex thì rất khốn nạn. Trang thấy khốn nạn và nhục nhã cho toàn bộ những đứa học sinh nào đang đọc truyện sex hiện giờ. Khốn nạn ở chỗ toàn truyện hoang đường, kết cấu truyện không có gì đặc sắc đã thế lại còn do bọn mất dạy viết, thường bị sai chính tả, ngữ pháp. Nhục nhã ở chỗ có học mà chỉ biết đọc chuyện làm tình của bọn vô học, không tự mình viết được dâm thư nào kinh điển, chuyển tải những kinh nghiệm về tình dục như một nghệ thuật và phổ biến kiến thức về tình dục an toàn. Đã đọc dâm thư thì phải đọc cái nào thú vị chứ!
Trang nói:
....tư tưởng chính của em là nâng cấp dâm thư để chúng mang tính nghệ thuật tôn giáo chính trị v...v... hoặc diễn giải khoa học tình dục xuống tầm khoa học thường thức giải trí
Tâm nói:
Em nghĩ là em lôi cái lập luận đấy xong kêu gào "mày nhục lắm" mà thuyết phục được cậu xem dâm thư nào thì anh thấy giỏi.

Anh chỉ trích common law hay hệ thống tòa án Anglo-Saxon là mơ hồ, thiếu chính xác là sai
-Chịu tiếp, đọc lại bài anh viết, anh không có gì nói hơn được nữa. Anh chỉ nói về cái định nghĩa mà em lôi ra làm cơ sở.


chẳng nhẽ obsence material không phải là một speech nên không được bảo vệ bởi tu chính án số 1 về quyền tự do ngôn luận?
-No law is absolute, kể cả constitution hay amendment, bao giờ cũng là balancing interests. Cái này đừng tin anh, đi hỏi law professor của em (không có thì cố tìm trong trường mà hỏi). Tranh luận với anh về luật Mỹ sẽ là vô ích. Hiểu xong điều này thì em sẽ thấy khổ cuối của em là obsolete.


Bây giờ thì anh lại dùng thủ pháp như em gọi là báo chí khát máu
-Đây là thủ pháp như anh gọi là em Trang cực kỳ khát máu. Đừng thắc mắc là anh lôi đâu ra, đây là cụm từ vô nghĩa anh lôi ra chụp lên đầu em cho vui thôi.
 
Chỉnh sửa cuối:
Nguyễn Thu Trang nói:
Trong văn học, em khuyên anh nên đọc bài viết của Trịnh Thanh Thuỷ. Trong đó tác giả này có trích dẫn những tác phẩm sau: Hélène Cixous, Le rire de la Méduse (1975); Pat Califia, Leatherdyke; Lệ Hằng, Mắt tím; Lê Thị Thấm Vân, Âm vọng; Miêng, Đồng thiếp; Phạm Thị Hoài, Ám thị; Thanh Tâm Tuyền, Bếp lửa; Nguyễn Mạnh Côn, Tình cao thượng; Trùng Dương, Chung cư; Lê Thị Thấm Vân, Bóng gẫy của thần tích; Kiệt Tấn, Chéo áo con bạn vàng.
Hội họa truyền thống khắc gỗ Nhật Bản: http://www.gregkucera.com/shunga.htm
Nếu từ đầu em đã nêu ngay những ví dụ này thì anh đã khỏi phải mất công cảnh tỉnh làm gì. Nếu em chỉ định viết những thứ đại khái như thế thì thôi anh cũng không cần phải nói làm gì nữa. Tuy nhiên do anh hiểu ý của em là muốn nói các bạn học sinh nên thay việc đọc chuyện sex bằng những chuyện có thể "chuyển tải những kinh nghiệm về tình dục như một nghệ thuật và phổ biến kiến thức về tình dục an toàn", cho nên anh không nghĩ đến những tác phẩm như em đề cập. Những chuyện đó, theo anh hiểu, chưa thể dùng để "chuyển tải những kinh nghiệm về tình dục như một nghệ thuật" được.



Những chuyện đả kích cá nhân thì anh cũng không cần phải đôi co làm gì cả. Loãng chủ đề.
 
Chỉnh sửa cuối:
Em đọc chủ đề " Hoa hồng giấu trong cặp" thấy sợ quá, sợ rằng mình sẽ bị các cô, các chị lớn dụ dỗ, sợ rằng đọc chuyện tình dục sẽ không phát triển được nữa.Có lẽ em chưa phát triển hết nên chưa hiểu hết,nhưng em thực sự hâm mộ chị Nguyễn Thu Trang, nêu những thứ thật vĩ đại về tình dục,và rất muốn được chị giảng dạy về tình dục dưới góc độ khoa học nhiều hơn ạ.
Nhân đây, em muốn hỏi một việc này không biết có gọi là " thác loạn" (từ của các anh chị lớn) không? Là chuyện tình yêu giữa giáo viên và học sinh (cấp 2 và cấp3) ạ?Em thấy có xảy ra trong trường mình thì phải ạ? Không biết thế là đúng hay sai ạ? Các anh chị giúp em với???
To: (riêng) chị Trang:chị ơi em đang dậy thì thì phải??? Em sợ lắm!!!:-s
 
Chỉnh sửa cuối:
Lê Đại Hiệp nói:
Em đọc chủ đề " Hoa hồng giấu trong cặp" thấy sợ quá, sợ rằng mình sẽ bị các cô, các chị lớn dụ dỗ, sợ rằng đọc chuyện tình dục sẽ không phát triển được nữa.Có lẽ em chưa phát triển hết nên chưa hiểu hết,nhưng em thực sự hâm mộ chị Nguyễn Thu Trang, nêu những thứ thật vĩ đại về tình dục,và rất muốn được chị giảng dạy về tình dục dưới góc độ khoa học nhiều hơn ạ.
Nhân đây, em muốn hỏi một việc này không biết có gọi là " thác loạn" (từ của các anh chị lớn) không? Là chuyện tình yêu giữa giáo viên và học sinh (cấp 2 và cấp3) ạ?Em thấy có xảy ra trong trường mình thì phải ạ? Không biết thế là đúng hay sai ạ? Các anh chị giúp em với???
To: (riêng) chị Trang:chị ơi em đang dậy thì thì phải??? Em sợ lắm!!!:-s
...:)) cu này tò mò quá, lại còn ở đâu ra tình iu giữa giáo viên và học sinh trong trường nữa, cái này là hơi bị nguy hiểm đó em ơi (mà cấp 2 và cấp 3 là sao)...
:)):)) ôi dời ơi lại còn sợ bị dụ dỗ nữa chứ, mày chưa dụ dỗ các chị các cô thì thôi lại còn đòi người ta dụ dỗ nữa:)):))=))
chị ơi em đang dậy thì thì phải??? Em sợ lắm!!!
:))...ko còn gì để nói thằng cu này...:))
 
Chỉnh sửa cuối:
Top