Quan hệ Việt Mỹ - Khúc quanh lịch sử

Dẫn nhập :

Nam quốc sơn hà Nam đế cư,
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư.
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm,
Nhử đẳng hành khan thủ bại hư.
Lý Thường Kiệt.


Bốn câu thơ trên đây do danh tướng Lý Thường Kiệt có tài kiêm văn võ đặt ra với mục đích dùng chiến tranh tâm lý để đánh giặc phương Bắc, làm cho địch quân xuống tinh thần, lúc ấy vào khoảng năm 1076. Và kể từ ấy, giặc phương Bắc trước sau, gồm: nhà Tống, nhà Nguyên, nhà Minh, nhà Thanh đều lần lượt bị thảm bại trước sự khởi nghĩa vùng lên chiến đấu của nhân dân Việt Nam. Điễn hình là tinh thần đại đoàn kết của dân ta ở Hội nghị Diên Hồng là một bài học lịch sử.

Tưởng chỉ có thế thôi, nhưng Trời đã định sẵn, hơn 800 năm sau, đến năm 1954, rồi đến năm 1974, bốn câu thơ trên đây vẫn còn linh nghiệm. Cách mạng tháng 8/1945 với toàn dân kháng chiến dưới sự lãnh đạo của Hồ Chí Minh đã mang lại độc lập cho nước nhà. Nhưng sau đấy, dựa vào thực dân Anh vào Nam Bộ để tước khí giới quân đội Nhật. Pháp trở lại Việt Nam hầu đặt ách nô lệ trên đầu trên cổ nhân dân ta một lần nữa. Nhân dân Việt Nam đã chiến đấu dũng cảm chống lại thực dân Pháp. Pháp đã mang sinh mạng của con em cùng với chủ quan, sai lầm to lớn của Pháp dẫn đến sự thua trận Điện Biên Phủ. Và sau nầy, Mỹ lại đi theo vết xe cũ của Pháp, đặt lên chính phủ quốc gia bù nhìn ở miền Nam Việt Nam nên đã mua lấy thất bại chua cay.

Một nghìn năm dưới ách thống trị của giặc Tàu, một trăm năm trong vòng nô lệ giặc Tây, ba mươi năm chống Mỹ cứu nước. Không ai ngờ được một nước nhỏ bé như Việt Nam mà có thể đánh thắng những kẻ địch mạnh hơn mình gấp bội. Đó là nhờ kết tinh Dân Tộc, nhờ dòng máu dũng cảm biết hy sinh vì tranh đấu cho độc lập nước nhà, nhờ tinh thần đại đoàn kết của toàn dân và nhờ có được các vị anh hùng Dận Tộc có tài và sáng suốt là Hồ Chí Minh lãnh đạo toàn dân chiến đấu chống ngoại xâm giành được thắng lợi nên từ chỗ trước kia, Việt Nam không có tên trên bản đồ thế giới, nhưng bây giờ hai chữ Việt Nam được mọi người trên thế giới biết đến không phải chỉ trên sách vỡ, lời nói, phim ảnh mà cái quan trọng là trong thâm tâm của đại đa số nhân dân các nước trên thế giới đối với Việt Nam.

Nói chung, nói theo tâm lý và thực tế, người Việt Nam rất hiếu hòa, biết trọng lễ nghĩa, đạo lý, không có tâm địa thâm hiễm, dễ tha thứ và cởi mở. Nhưng không vì thế mà trỡ thành ngu đần. Tuy biết nhún nhường nhưng không phải dại dột. Ai làm ơn thì không bao giờ phụ, nhưng hễ bị hà hiếp, bị khinh khi thì không dễ gì cúi đầu cam chịu mà sẽ kiên nhẫn chống trả đối phương bằng nhiều cách dù phải hy sinh mạng sống để bảo tồn độc lập và hạnhphúc của nhân dân Việt-Nam.

Vào Đề.

Nhân việc Bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ Donald Rumsfeld có lời mời tướng Phạm Văn Trà, Bộ trưởng Quốc Phòng Việt Nam sang viếng thăm Mỹ. Phía Việt Nam đã nhận lời mời. Đồng thời sẽ có một tàu chiến Mỹ sẽ viếng thăm Việt Nam trong nay mai.

Trong việc nối lại khúc quanh lịch sử Việt Mỹ cho chúng ta thấy, trước hết những nhà lãnh đạo Mỹ không biết tiên liệu và việc làm nầy đã để trễ những năm 58. Đáng lẽ đã được thực hiện bắt đầu từ năm 1945, khi thiếu tá Archimede Patti, trưởng đội OSS (The Office of Strategist Services, tiền thân của CIA, Tình Báo Mỹ) được phái sang Việt Nam công tác. Nhiệm vụ của thiếu tá Patti lúc bấy giờ là cứu nguy cho những quân đội Mỹ khi nhảy dù xuống Việt-Bắc và phối hợp với tổ chức Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội (Việt Minh) do Chủ tịch Hồ Chí Minh lãnh đạo để chống lại phát xít Nhật. Ở Tân Trào, Mỹ đã huấn luyện cho đội Tuyên Truyền Giải Phóng quân Việt Nam cách thức sử dụng vũ khí. Vào ngày 2/9/1945 lễ độc lập của Việt Nam, Patti đã hân hạnh ngồi bên Đại tướng Võ Nguyên Giáp dự lễ. Trong lúc Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc tuyên ngôn độc lập của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, một đoàn máy bay Mỹ đã bay rà xuống thấp hiện trường ở vườn hoa Ba Đình với ý nghĩa ủng hộ buổi lễ độc lập đầu tiên của Việt Nam cho thêm phần long trọng. Sau đấy, khi thiếu tá Patti về nước, chủ tịch Hồ Chí Minh đã gửi một bức thư đến tổng thống Mỹ Franklin Roosevelt kêu gọi Mỹ ủng hộ Việt Nam về mặt tinh thần, đồng thời gửi đến nhân dân Mỹ một thông điệp mang tay bày tỏ mối thiện cảm của nhân dân Việt-Nam đối với nhân dân Mỹ xem như anh em. Theo tài liệu trong văn khố Mỹ cho biết, quan điểm của tổng thống Roosevelt lúc bấy giờ là muốn cho các nước thuộc địa trong đấy có Việt Nam được độc lập nhưng chưa kịp thi hành thì ông chết. Kế đến thời tổng thống Harry Truman, chủ tịch Hồ Chí Minh lại viết thư và gửi điện văn nhắc lại yêu cầu trước đây nhằm vào việc hỗ trợ tinh thần cho Việt Nam và nhìn nhận một nước Việt Nam độc lập. Nhưng không được trả lời. Chẳng những vậy, tổng thống Truman còn tiếp trợ cho Pháp trong việc tái chiếm Đông Dương vì sợ rằng Cộng Sản sẽ xâm nhập châu Âu, phải có Anh và Pháp đứng trong Liên Phòng Bắc Đại Tây Dương để chống lại Nga-Xô. Còn ở châu Á thì sợ Việt Nam đứng về phe Cộng Sản, như bàn cờ Domino, mất Việt Nam thì sẽ mất cả Thái, Miến Điện, Mã Lai, Philippin, Uc và New Zealand v.v. .

Mặt khác, về cá nhân vị chỉ huy Du Kích Hồ Chí Minh, thiếu tá Patti cho biết, buổi đầu gặp gở ông Hồ đã lôi cuốn được cảm tình của người đối thoại. Hồ Chí Minh có vầng trán rộng, đôi mắt sáng ngời, là một người có tinh thần Dân Tộc cao độ biết tranh đấu cho Việt Nam được độc lập. Nhưng Mỹ vẫn nghi ngờ Hồ Chí Minh là con người Cộng Sản. Người ta có biết đâu rằng Stalin nghi ngờ Hồ Chí Minh vì ông không có tinh thần Cộng Sản Quốc Tế. Sở dĩ Bác Hồ theo Cộng Sản vì Cộng Sản bênh vực giai cấp bị trị, giai cấp công nông và người nghèo khổ. Trái lại, chủ nghĩa thực dân, chủ nghĩa tư bản thường hay cướp nước người, hà hiếp và bóc lột các dân tộc nhược tiểu.

Nếu tổng thống Mỹ là những người thức thời, lãnh đạo giỏi thì Washington và Hà Nội đã bắt tay nhau từ trước, không có việc hiểu lầm và chiến tranh Việt Nam đã không xẩy ra; không có việc Mỹ đi đêm với Trung Hoa để làm cho Nga-Xô suy yếu. Không phải hiểu lầm thôi mà còn là sai lầm trong chiến tranh Việt-Nam như tác giả James Olson và Randy Robert viết trong quyển “Where the Domino fell” trong lời kết rằng: “Vietnam was the wrong war, wrong place at the wrong time for the wrong reason”. (Chiến tranh Việt Nam là sai lầm, sai ở địa điểm, sai ở thời điểm và sai ở lý do biện minh). Còn cựu Ngọai trưởng Henry Kissinger mới đây viết trong quyển “Ending the Vietnam war” (Chấm dứt chiến tranh Việt-Nam) rằng: Some of them derided what they called “cold war attitudes” as if the cold war have been some sort of misunderstanding, if not an American invention (Trong số họ chế giễu cái được gọi là “ quan điểm chiến tranh lạnh” là nếu chiến tranh lạnh đã là vài điều mơ hồ của sự hiểu lầm, nếu đó không phải là điều người Mỹ phát minh). Nói như ông Kissinger là người Mỹ đã mơ hồ về thực tại những cái gì đã xẩy ra liên quan đến tình hình thế giới, liên quan đến Việt Nam nên đã có nhận xét sai lầm theo thế cờ Domino, nếu Việt Nam mất thì cả Đông Nam châu Á sẽ rơi vào tay Cộng Sản. Nhưng sau khi Việt Nam chiến thắng, các nước châu Á vẫn còn nguyên vẹn, chẳng có gì gọi là sụp đổ. Ngoài ra, ông Kissinger đã lặp lại câu mà nhiều nhà chính trị hay sử học đã nói: “Lịch sử không bao giờ lặp lại” và đi đến kết luận Chiến tranh Việt Nam là một bài học.

Đây là dịp để chúng ta nhắc lại Hiệp định Genève 1954.

Nhận xét về Hiệp-Định Genève 1954 và hậu quả.

Trận chiến thắng Điện Biên Phủ của Quân Đội Nhân Dân Việt Nam anh hùng đã làm chấn động cả thế giới. Nhận định về Hiệp định Genève 1954, chúng ta nhận thấy tại sao Pháp không trả lại cho Việt Nam cả nước mà chỉ có một nửa nước, kể từ vĩ tuyến 17 trỡ lên ? Xin thưa rằng: Trong công cuộc kháng chiến giành độc lập, nhân dân Việt Nam hy sinh xương máu, nhưng các cường quốc định đọat số phận đất nước ta. Các cường quốc tham dự hội nghị Genève và quyết định những điều khoản trong hiệp ước Genève 1954 về Việt Nam gồm có: Mỹ, Anh, Nga xô, Trung quốc.

Mỹ, Anh tất nhiên là về hùa với Pháp không nói làm gì, nhưng còn Nga xô và Trung quốc thì sao ? Nga-xô ở những ngày đầu đã xem Chủ tịch Hồ Chí Minh là người có đầu óc Dân Tộc. Vì vậy, trong những ngay đầu kháng chiến ta rất thiếu vũ khí, họ có dư nhưng đã không viện trợ cho ta. Còn Trung quốc thì nhóm người lãnh đạo của họ chủ trương chủ nghĩa bá quyền, bành trướng. Cụ thể là trong chiến lược toàn cầu, họ mưu toan thôn tính Việt Nam và toàn bộ Đông Dương, lấy đó làm đầu cầu để tiến chiếm các nước khác ở Đông Nam châu Á. Và sau này, họ đã dựng Pol-Pốt, Iêng-Xary lên làm lãnh tụ Khmer Đỏ. Bày cho Pôl-Pốt dùng chính sách diệt chủng ở Miên, với mưu sâu loại trừ bớt dân số Miên để dành cho kế hoạch di cư cả chục triệu người Hoa trong tương lai sẽ đến đất Miên định cư, kế hoạch nầy hiện đang được tiến hành tại Tây-Tạng hiện nay.

Tháng 06 năm 1973, chủ tịch Mao Trạch Đông đã nói với những người lãnh đạo Việt Nam rằng: “Thành thực mà nói, nhân dân Trung quốc, đảng Cộng Sản Trung quốc và nhân dân thế giới phải cám ơn nhân dân Việt Nam đã đánh thắng Mỹ. Các đồng chí chiến thắng mới buộc Nixon phải đến Bắc Kinh”. Bằng chứng đích thực nhất cho thấy hai nước Nga-xô và Trung quốc nhìn nhận Chính Phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa chậm hơn các nước khác. (Sau hơn một năm Trung Quốc và Nga-Xô mới nhìn nhận Việt Nam). Nói tóm lại, những người lãnh đạo Trung quốc muốn chia cắt Việt Nam có tính cách lâu dài hòng làm cho Việt Nam suy yếu phải phụ thuộc vào Trung quốc. Năm 1979, họ dùng lực lượng Khmer Đỏ tấn công vào mấy tỉnh biên giới của Việt-Nam ở phía nam, đồng thời phối hợp nhịp nhàng với kế hoạch đánh chiếm Việt Nam, họ mang cả mấy sư đoàn tấn công vào Việt Nam ở phía bắc. Nhưng họ đã thất bại vì bị thiệt hại nặng trước sự chống trả của QDNDVN . Mộng không thành đạt, Trung quốc phải rút lui không thực hiện được kế hoạch xâm lăng như đã định.

Vì thế mà trước đây chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng nói:
“Cách mạng Việt Nam do Việt Nam làm lấy” và ông Trường Chinh, Tổng bí thư đã nêu cao khẩu hiệu: ”Trường kỳ kháng chiến nhất định thắng lợi”.

Việt Nam tuy thắng trận nhưng ở thế yếu vì bị các cường quốc bắt ép phải nhận một nửa đất nước, từ vĩ tuyến 17 thay vì cả nước !

Pháp rút lui khỏi miền bắc năm 1954 và hoàn toàn rút lui khỏi miền nam năm 1955, để lại di họa cho chúng ta sau này.

Mặt khác, căn cứ theo hiệp định Genève 1954 thì đến 1956 Pháp và Việt Nam phải tổ chức tổng tuyển cử, phổ thông đầu phiếu ở cả hai miền nam bắc để tiến tới thống nhất đất nước. Nhưng Mỹ đã xúi giục bằng cách bày ra trò phản đối của Ngô Đình Diệm !

Hiện tại

Trong lúc ông Bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ Rumsfeld bận lo đối phó với chiến tranh du kích ở Iraq cùng đe dọa nguyên tử của Bắc Triều Tiên, của Iran bù đầu thì còn thời giờ đâu mà mời tướng Trà đến thăm Mỹ xã giao. Sao Mỹ không mời các bộ trưởng khác mà lại đi mời Bộ trưởng Quốc Phòng là người nắm giềng mối quân đội. Hẳn nhiên chuyến đi nầy của tướng Trà không ngoài tham khảo về một dự thảo chiến lược quan trọng mà hai bên đều cần có và muốn có những thỏa thuận

Chiến lược đó là gì ? Xin thưa, là chiến lược ngăn ngừa chủ trương bành trướng của Trung quốc trong kế hoạch muốn làm “Thiên Hoàng” trên thế giới. Muốn trở thành siêu cường, việc thứ nhất cần phải làm cho Mỹ suy yếu.

Trước đây, tuy Trung Quốc chưa có vũ khí hiện đại như hiện nay, kinh tế còn thô sơ, chưa có vũ khí nguyên tử chưa đưa được người lên không gian nhưng đã có chủ trương bành trướng như lấy hẳn miền Bắc Việt Nam mà không tốn một viên đạn, không đổ một giọt máu. Nhưng mưu sâu của họ không qua mắt được Bác Hồ. Lúc đang thời kỳ Mỹ mở chiến tranh Việt Nam, lúc Bác Hồ còn sống, thủ tướng Chu Ấn Lai đã có lời đề nghị cùng bác Hồ: “Các đồng chí cứ tập trung quân đưa hết vào để giải phóng miền Nam. Còn miền Bắc thì đã có hồng quân Trung Hoa lo liệu”. Trước khi chưa có trận đánh Điện Biên Phủ họ đã đề nghị cùng Việt Nam là họ sẽ gửi quân đội Trung Hoa sang giúp đánh Pháp. Nhưng chủ tịch Hồ Chí Minh đã khéo léo từ chối bằng cách đề nghị để cho họ giúp Việt Nam làm cầu đường ở các tỉnh vùng biên giới như Lào Cai, Cao Bằng, Lạng Sơn. Trung Hoa tiến chiếm Tây Tạng, chiếm lĩnh các đảo Hoàng Sa và Trường Sa, và đến năm 1979, đồng thời gây hấn với Ấn Độ trong việc tranh chấp ở biên giới Ấn-Hoa. Đánh chiếm các tỉnh biên giới miền Bắc Việt Nam không xong. Nếu như không gặp thất bại thì họ đã xua quân chiếm luôn thủ đô Hà Nội và xuôi xuống chiếm luôn Trung và Nam Bộ như họ đã vẽ trong bản đồ một nước Trung Hoa to lớn vĩ đại bao gồm nội, ngoại Mông Cổ, Triều Tiên, bán đảo Đông Dương, Thái, Mã Lai v.v. . . Lợi dụng việc giúp làm cầu cống, đường sá trước đây, họ đã vẽ bản đồ, đã tổ chức đường dây dọ thám ở nơi người thiểu số gốc Mèo (Hmong) và Mán (Khamú ) ở những vùng biên giới nước ta.

Lúc bác Hồ còn sống, ông Trường Chinh làm Tổng Bí thư rồi đến ông Lê Duẩn là những người có tài mới dư sức đối phó với sách lược của Trung Quốc. Còn thời xa xưa, tinh thần yêu nước của nhân dân Việt Nam lúc nào cũng đặt trong tình trạng báo động về tham vọng của Trung Quốc. Nhưng chỉ trừ những vị anh hùng bất khuất, không sợ chết, không màng danh vọng như Trần Bình Trọng, “thà làm ma nước Nam còn hơn làm vương đất Bắc”. Còn bàn dân thiên hạ, ít có ai dám ngang nhiên đụng đầu với Trung Quốc vì không ai muốn tên khổng lồ nằm sát bên cạnh can thiệp vào đất nước mình. Tên khổng lồ đó vẫn luôn luôn tự xưng mình là “Thiên triều”.

Còn bây giờ Việt Nam cũng đã dụ được Trung Quốc ký kết về biên giới giữa hai nước Việt-Hoa. Và không có lý do gì để mà gây hấn nữa. Nhưng chuyện động trời khác lại xẩy ra, chúng tôi đã thấy tận mắt đủ các mặt hàng hoá Trung quốc từ những đồ thực dụng cho đến máy móc nhỏ, xe máy, đồ điện tử, áo quần, thuốc men tràn ngập Việt-Nam đền mức báo động là hàng của họ rẻ hơn của Việt-Nam nên sẽ bóp chết hàng hóa do ta làm ra. Mặt khác, ta thất thu thuế vì hàng nhập cảng có đến phân nửa là hàng lậu, hàng trốn thuế được cả mấy trăm cửu vạn (người gánh đồ) ngày đêm vượt biên giới từ Trung-Quốc vào Việt-Nam như chỗ không người. Chẳng mấy chốc mà hàng hóa mang nhãn hiệu Made in China đè bẹp hàng hóa mang nhãn hiệu Made in Viet Nam. Đây là một trong những phương cách đánh vào kinh tế Việt-Nam không cần gây chiến tranh lạnh hay chiến tranh nóng gì cả.

Hiện nay, kinh tế của Trung quốc đang đi lên như diều gặp gió. Trái lại, kinh tế của Mỹ đang trên đà xuống dốc. Trong một tương lai không xa Trung quốc không những đe dọa Mỹ về kinh tế mà còn đe dọa cả về quốc phòng và an ninh. Điều nầy đã được các nhà nghiên cứu về quân sự trên thế giới nghĩ đến từ lâu. Nhưng cứ sự thật mà nói, sở dĩ Trung quốc có địa vị kinh tế mạnh như hôm nay đều do Mỹ giúp ở bước đầu kể từ sau khi tổng thống Nixon viếng Trung quốc. Đấy là dùng gậy ông đập lưng ông, y hệt như trường hợp Mỹ đã từng giúp Saddam Hussein ở Iraq, và giúp Bin Laden ở Afghanistan nên mới xẩy ra cớ sự làm cho Mỹ phải lo lắng như hôm nay.

Mỹ phải có kế hoạch đối phó với đà nhẩy vọt của Trung quốc ngay từ bây giờ hãy còn kịp. Nếu để lâu hâu hoạn sẽ không biết đâu mà lường. Và nếu Mỹ muốn kế hoạch của mình thành tựu thì phải có việc liên minh quân sự hay có một thỏa thuận ngầm với Việt Nam ngay từ bây giờ nên mới có việc Mỹ mời tướng Trà, Bộ trưởng Quốc Phòng Việt Nam đến thăm Mỹ trong nay mai. Và Mỹ nên nhớ rằng ở Châu Á hiện thời chỉ có Việt Nam và Án Độ là hai nước duy nhất có thể cản bước tiến xâm lăng của Trung quốc .

Như vậy thì cả hai Mỹ lẫn Việt-Nam phải có sự thay đổi về thành kiến và bỏ lại quá khứ để đi đến mẫu số chung là hợp tác trên quan điểm hai bên đều có lợi.

Nơi đây, chúng tôi chỉ đề cập về mặt quân sự cho hợp với thời điểm về việc tướng Trà sắp đến Mỹ theo lời mời của Bộ trưởng Quốc Phòng, ông Donald Rumsfeld.

Ngoài chiến lược, chiến thuật quân sự ra, chúng ta cần phải nhìn nhận rằng Việt Nam có nhược điểm. Đấy là vấn đề vũ khí. Ngay như vũ khí thông thường gồm cả đạn ta cũng không tự sản xuất ra được, nhất nhất cái gì cũng phải mua của ngoại quốc. Chưa nói gì đến máy bay, cao xạ, tên lửa, trọng pháo, xe tăng, xe thiết giáp v.v. . .

Năm 1979 khác xa với bây giờ ! Thời gian 24 năm đã trôi qua, hiện nay Trung quốc đã cho người lên được không gian. Kể về vũ khí thì Trung quốc giờ đây chỉ còn thua Mỹ. Phải như hiện nay, chiến tranh Việt Hoa xẩy ra như năm 1979 thì ta lấy đâu ra vũ khí hiện đại, thực tế như máy bay, xe tăng, tên lửa để chống lại Trung quốc. Với kho vũ khí hiện đại của Trung quốc mang tấn công ta thì nhất định ta sẽ bị thiệt hại về vật chất rất to lớn.

Ngoài vũ khí hiện đại mà ta cần có hiện nay. Đi đôi với vũ khí hiện đại là cần học hỏi kỹ thuật sử dụng. Như vậy không gì hơn là có được một liên minh quân sự với một đại cường. Ta hãy nêu ra ví dụ, không phải riêng gì Việt Nam mà cộng chung lại Việt Nam, Mã Lai, Philippines liệu có đòi lại được Hoàng Sa và TrườngSa không ? Nếu không có một cường quốc tham dự vào hay đứng ra làm trọng tài để phân xử ?

Nhân dịp nầy, không cần ai đốc thúc, tướng Trà là một chỉ huy quân sự tất nhiên sẽ biết những điều gì mình phải làm, cần làm cho đất nước về mặt quốc phòng.

Nhìn lại lịch sử từ hồi lập quốc cho đến nay thì kẻ thù truyền kiếp của Việt Nam không ai khác hơn ngoài nước lân bang khổng lồ, Trung quốc là mối đe dọa thường xuyên đối với dân ta. Khi người khổng lồ vui vẻ thì không sao. Còn như vật mình vật mẩy, giận hờn thì ắt có chuyện không hay sẽ xẩy ra ngay lập tức vì sự thể ở đời “không bao giờ có chuyện bán con, nuôi cháu”. Và “tình đồng chí” chẳng qua chỉ ở đầu môi chót lưỡi như đã xẩy ra hồi năm 1979: “Trung quốc định dạy cho Việt Nam một bài học”, thiên hạ cứ tưởng là như thế ! Nhưng sự thật khác hẳn, nó trái ngược lại !

Một ví dụ cụ thể được đặt ra, nếu mang ra so sánh giữa Mỹ và Hoa ai nguy hại hơn thì chắc chắn hễ đã là người Việt Nam thì bất kỳ ai cũng có được nhận thức là Hoa nguy hại hơn vì họ sẽ đồng hoá ta quá dễ dàng. Về phần Mỹ, họ không thể dễ gì đồng hóa được Việt Nam vì văn hóa dị biệt, vì khác màu da. Hơn nữa gần nhà giàu hay dù là trọc phú đi chăng nữa vẫn còn hơn là đã nghèo mà còn keo kiệt, kèn cựa, ích kỷ và thâm độc !

Vả lại, đối với Mỹ nói chung về tâm lý thì mối lợi là trên hết ! Hôm nay là kẻ thù nhưng ngày mai không phải là kẻ thù nữa có sao đâu ? Vì đấy là thực tế và cũng là thực chất thuộc về bản tính Dân Tộc !

Trần Quang Chính
 
Chỉnh sửa cuối:
Hồ Lê Việt Hưng nói:
Ngoài chiến lược, chiến thuật quân sự ra, chúng ta cần phải nhìn nhận rằng Việt Nam có nhược điểm. Đấy là vấn đề vũ khí. Ngay như vũ khí thông thường gồm cả đạn ta cũng không tự sản xuất ra được, nhất nhất cái gì cũng phải mua của ngoại quốc. Chưa nói gì đến máy bay, cao xạ, tên lửa, trọng pháo, xe tăng, xe thiết giáp v.v. . .

Năm 1979 khác xa với bây giờ ! Thời gian 24 năm đã trôi qua, hiện nay Trung quốc đã cho người lên được không gian. Kể về vũ khí thì Trung quốc giờ đây chỉ còn thua Mỹ. Phải như hiện nay, chiến tranh Việt Hoa xẩy ra như năm 1979 thì ta lấy đâu ra vũ khí hiện đại, thực tế như máy bay, xe tăng, tên lửa để chống lại Trung quốc. Với kho vũ khí hiện đại của Trung quốc mang tấn công ta thì nhất định ta sẽ bị thiệt hại về vật chất rất to lớn.

Ngoài vũ khí hiện đại mà ta cần có hiện nay. Đi đôi với vũ khí hiện đại là cần học hỏi kỹ thuật sử dụng. Như vậy không gì hơn là có được một liên minh quân sự với một đại cường. Ta hãy nêu ra ví dụ, không phải riêng gì Việt Nam mà cộng chung lại Việt Nam, Mã Lai, Philippines liệu có đòi lại được Hoàng Sa và TrườngSa không ? Nếu không có một cường quốc tham dự vào hay đứng ra làm trọng tài để phân xử ?

Trần Quang Chính
Trần Quang Chính là ông nào vậy em chưa nghe tên bao giờ
Nếu như bảo về vũ khí thì Tàu là thư 2 thế giới sau Mĩ là chuyện không tưởng
Nga đứng ở chỗ nào khi mà Trung Quốc hàng năm vẫn nhập hàng tỉ đôla vũ khí
của Nga
Có thể Nga bây giờ đang gặp vô vàn khó khăn về kinh tế dẫn tới lĩnh vực quốc phòng không được đầu tư thích đáng nhưng xin lưu ý ngân sách QP của Nga là 29 bil còn của Tàu chỉ là 16 Bil(còn thua nhiều nước trên thế giới)
Có thể TQ tự sản xuất được máy bay chiến đấu nhưng phần lớn vẫn là nhái của Nga như là J-7(mig 21)J-11(su-27)H-6(Tu-16) ngoài ra chỉ có một số loại khác như Q-5 nhưng các thông số bay thì còn lâu mới đạt nổi tới Su-27, Mig-29 hay F-15
Tuy nhiên không thể phủ nhận gân đây TQ cũng đã có nhưng bước tiến rất xa về mặt công nghiệp quốc phòng nhưng một lần nưa xin nhắc lại họ vẫn làm nhái là chủ yếu
Còn về chúng ta đúng trang bị quân sự của ta đang xuống cấp và lạc hậu
Nhưng chúng ta đang dần đổi mới quân đội của mình bằng việc trang bị thêm vũ khí
Chúng ta không có mộng làm bá chủ hay làm giàu bằng vũ khí thì cần gì phải phát triển công nghiệp quốc phòng qua mức, nhưng cũng phải công nhận là cái chuyện AK bây giờ vẫn bắn đạn năm 1959 là chuyện khó chấp nhận được (nhưng thôi cũng đành tự hào là chúng ta vừa có đức tính tiết kiệm vừa có công nghệ ...bảo quản tôt :)) )
Điều kiện của chúng ta chưa cho phép (và cũng chưa thật sự cần thiết) để mà thành lập các tổ hợp quân sự lớn
Bởi vậy mua vũ khí vẫn là một giải pháp tốt ở thời điểm hiện tại mà đồ của Nga lại tốt, ngon lành, quân ta thích dùng, phù hợp với truyền thống
Còn muốn nhờ Mĩ phân xử hai quần đảo khác gì chuyện Phan Bội Châu dựa Nhật chống Pháp
2 quần đảo vừa có ý nghĩa quan trọng về quân sự, lắm dầu mỏ thì tại sao Mĩ lại không muốn lập một hai căn cứ không hải quân cơ chứ nhất là trong thời điểm Mĩ đang cơ cấu lại quân đội tại Châu á -TBD(xin nói thêm một chút là nền đất của HX,TX không tốt nên khó xây dựng sân bay được nhưng đấy là đối với ta chứ còn Mĩ nó làm một cái sân bay nổi ngay giống sân bay Osaka hay gì gì đấy ở Nhật ).

Còn chuyện ta với TQ choảng nhau hả, khó xảy ra lắm, nhưng mà giả sử xảy ra nhé chưa chắc quân ta chịu lép vế nhiều (tức là chắc chắn vẫn bị lép vế)đâu
TQ từ bỏ chiến thuật biển người thì họ sẽ tiến hành theo kiểu khác:
- Phóng Đông Phong sang (thách đấy hậu quả sẽ là 1 TQ sẽ chống cả thế giới)
- Tiến hành không kích giống Mĩ (sợ gì máy bay NB của TQ thì đến Tu-22 là xịt mình có S-300 rồi cơ mà)
- Cho bộ binh tân công giống năm 79(cũng đáng lo đấy nhưng chắc chắn mình đề phòng rồi thế nào nó cũng bị thiệt hại nặng)
- Tân công HX, TX(cái này mới đáng lo ngại nghen, HQ Tàu được nâng cấp rất mạnh trong thời gian gần đây quân ta cũng mau thêm tàu máy bay nhưng chưa chắc đã cự được-> thế nên các hợp đồng với Nga bây giờ phân lớn cho Không Quân, Hải quân còn xe tăng thì đến T-62 là hết mức)

Dạ đấy là mấy lời em mạo muội muốn nói nhân đọc bài trên có gì không phải xin chỉ giáo
 
Chỉnh sửa cuối:
:D :D :D
chết cười
Một nghìn năm dưới ách thống trị của giặc Tàu, một trăm năm trong vòng nô lệ giặc Tây, ba mươi năm chống Mỹ cứu nước.
Nghe cứ như Trịnh Công Sơn ý(bài "Gia tài của mẹ").
Cái định nghĩa của VN hình thành từ bao giờ ý nhỉ. Hơn 300 năm trước thì đã có cái gọi là VN chưa?

Hiện nay, kinh tế của Trung quốc đang đi lên như diều gặp gió.
Nền kinh tế của TQ là 1 nền kinh tế phụ thuộc, có thể bị bóp chết 1 cách dễ dàng. Nếu các công ty của Mĩ không đặt hàng ở TQ nữa mà chuyên hướng về Ấn Độ hay ĐNA thì chẳng mấy chốc KT TQ sẽ sụp. Chuyện KT TQ vượt được qua Mĩ không phải là vấn đề 1 sớm 1 chiều mà phải hàng thế kỉ.
 
Hoàng Lê Vĩnh Hưng nói:
:D :D :D
Nền kinh tế của TQ là 1 nền kinh tế phụ thuộc, có thể bị bóp chết 1 cách dễ dàng. Nếu các công ty của Mĩ không đặt hàng ở TQ nữa mà chuyên hướng về Ấn Độ hay ĐNA thì chẳng mấy chốc KT TQ sẽ sụp. Chuyện KT TQ vượt được qua Mĩ không phải là vấn đề 1 sớm 1 chiều mà phải hàng thế kỉ.
Vậy thì nền kinh tế nước nào cũng là "phụ thuộc" cả. Nếu tự nhiên cả thế giới ko mua hàng của Mỹ nữa, cũng ko bán hàng cho Mỹ nữa thì Mỹ sẽ bị bóp chết. Điều đáng nói là các Cty của Mỹ ko thể ko đặt hàng của TQ vì giá cả của TQ quá cạnh tranh. Nếu đặt hàng của Ấn Độ hay ĐNA thì giá cả vẫn sẽ cao hơn của TQ.

Hàng ngày cứ chạy ra các cửa hàng Mỹ thì thấy ngay. Ở WallMart là nơi bán đồ rẻ cũng thấy toàn TQ. Cửa hàng xịn hơn chút nữa kiểu như Target hay là cửa hàng chuyên dụng như Best Buy cũng toàn hàng Tàu. Mấy cửa hàng cao cấp hẳn kiểu như áo ngủ 1000$ thì ko dành cho túi tiến như mình nên chưa đi, ko hiểu thế nào hehehehe. Nói cho cũng tự nhiên bây giờ ông Tàu ko bán hàng cho ông Mỹ nữa thì ông Mỹ cũng xính vính chứ ko phải ko.
 
Chính phủ TQ lợi dụng lợi thế đông người để phát triển. Nếu Mĩ chuyển thị trường nhân công sang ĐNA(nó đang làm bây giờ) thì chỉ trong vòng vài năm TQ sẽ có biến. Việc làm trong nước thiếu trầm trọng, nhân dân nghi ngờ chính phủ. Quân TQ đông nhưng không có thực lực vì để trấn an đất nước cũng đã đủ chết rồi.
:p :D :D
Là đúng rồi.
Cứ nhìn CT biên giới mà xem. Tại sao TQ rút quân nhanh thế nhở.
-Trong nước có biến, dân chúng hoang mang
-Sợ nếu tiến thêm thì bị VN đập chết

TQ luôn luôn hoảng sợ trước sự tan vỡ của chính đất nước mình thì làm sao có gan mà xâm lấn nước khác được.
Vụ quảng trường TAM xảy ra vì sao? vì chính phủ hoảng hồn, không nghĩ được cách gì, nên túng qua làm liều đấy thôi.

Chán đời quá.... chọc ngoáy cũng nên biết chỗ mà chọc ngoáy.
Nói chen thêm 1 câu:
Có ai biết tại sao giá lao động VN "cạnh tranh"(rẻ) gấp vài lần thằng TQ mà vẫn không phát triển nhanh hơn bọn TQ không?
Giải quyết được vấn đề này thì VN sẽ đi lên như "diều gặp gió".
 
Chỉnh sửa cuối:
Hoàng Lê Vĩnh Hưng nói:
Có ai biết tại sao giá lao động VN "cạnh tranh"(rẻ) gấp vài lần thằng TQ mà vẫn không phát triển nhanh hơn bọn TQ không?
Giải quyết được vấn đề này thì VN sẽ đi lên như "diều gặp gió".
Hờ, cái này nghe mơi mới. Anh cứ tưởng là giá lao động của mình (cùng trình độ) cũng same same với Tàu Ô thôi, hoặc có khi đắt hơn (về chuyện này mù tịt).

Chú Hưng thử phân tích sâu hơn chút nữa về đoạn giá lao động của Tàu đắt hơn cho anh em xem cái (thống kê của bọn nào, tiền bọn nào trả ...).
 
Bác Hưng lôi dẫn chứng từ 15 , 20 năm trước ra để chứng minh TQ yếu , nghe có vẻ không được thuyết phục lắm nhỉ . Bác mà chịu khó đọc thêm sách , lấy thêm nhiều dẫn chứng cập nhật một tí thì cho bọn chọc ngoáy ngồi săm soi cả ngày cũng chả tìm được gì mà chơi bác đâu. Thường thì đọc bài bọn nó phát bíết ngay , kiểu như ăn nói trống không , hoặc là hết lý thì đánh bài chuồn ngay lập tức ... nhưng nói gì thì nói chứ forum mà thiếu bọn này thì kể cũng buồn ,bác có công nhận với em không :)
 
:) công nhận
Hẹ hẹ thiếu bọn chọc ngoáy cũng buồn; lấy ai mà chửi đây.:D

Lấy thống kê của bọn nào thì tốn thời gian bỏ bô; mà có thằng nào đi thống kê giá lao động của dân cày VN với dân cày TQ? Ngoài ra thống kê VN lộn xộn bỏ xừ lấy, thế khỉ nào được.

Nước ngoài mở thị trường ở TQ có phải vì nó có lắm PhD hay MA hay gi gỉ gì gi gì đâu. Dân làm trong các phân xưởng của TQ thì cũng chỉ dân chân đất mà nên thôi. Những xưởng kĩ nghệ cao ở các thành phố chính thì mới có được các chú 12-ĐH.
Nhân công chủ yếu ở TQ là nhân công chân tay chứ có phải nhân công đầu óc gì đâu mà cần trình với độ.
Anh Trung chỉ lấy mấy cái sự cùn giở ra để em lâm vào thế khó chứ chẳng có ý tưởng gì để phản lại cái lập luận của em cả.
Cứ nhìn vào thu nhập và sự khó khăn và mức sống của dân lao động ta thì cũng có thể nhận thấy rằng dân ta sẵn sàng làm việc với giá rẻ gấp vài lần lương tối thiểu dân TQ:
-Lương tối thiểu ở Quảng Đông theo luật định(2003) là 3.59 tệ/giờ = khoảng trên 7 ngàn đồng 1 giờ. 1 ngày làm 8 tiếng được khoảng sấp xỉ 60 ngàn. Tốt hơn cả lương ban đầu của 1 số cử nhân đại học VN tại Hà Nội. Đúng không? (đừng nói chi tới các lao động chân tay tại cac phân xưởng tại các vùng nông thôn)

Quay lại câu hỏi: "Tại sao nhân công VN giá rẻ mà rất ít(so với TQ không so với Lào, Campuchia) công ty nước ngoài thích phát triển nhà máy xí nghiệp tại VN?"

Thêm 1 câu kết: 15 năm trước chú Kiên đen thì ngày nay chắc gì chú Kiên trắng? Nếu chú chuyển thành trắng thì tiếng đồn chú đổi đen thành trắng phải lan trên báo như chuyện Michael Jackson ngủ với giai rồi chứ.
 
Chỉnh sửa cuối:
Hoàng Lê Vĩnh Hưng nói:
Anh Trung chỉ lấy mấy cái sự cùn giở ra để em lâm vào thế khó chứ chẳng có ý tưởng gì để phản lại cái lập luận của em cả.
Cứ nhìn vào thu nhập và sự khó khăn và mức sống của dân lao động ta thì cũng có thể nhận thấy rằng dân ta sẵn sàng làm việc với giá rẻ gấp vài lần lương tối thiểu dân TQ:
Hơ, mấy cậu này đầu óc bị làm sao mà lúc nào cũng nghĩ là có người phản đối mình nhỉ? Thế nào là "tranh luận"? Nếu ai cũng nói như ai thì nói làm gì nữa. Em ở Mỹ mà ko hiểu được tranh luận là tốt à?

Em đọc lại xem anh có phản đối gì em đâu? Anh đã nói là mù tịt về vụ này rồi mà lại. Chỉ vì trước giờ anh cứ nghĩ là Tàu nó cũng giống giống như mình (thấy bọn bạn Tàu nó kể lại là nông thôn TQ cũng nghèo lắm, nhưng cũng ko hiểu là nghèo đến thế nào).

Mấy em xem lại cách tranh luận đi. Ở đây anh còn chưa định phản đối cái gì cả, chỉ vì cũng ko biết lắm nên mới hỏi lại thôi. Em trả lời được thì trả lời, mà ko biết thì nói rằng em chịu, đấy là em cũng nghĩ thế thôi. Chứ đừng có kêu ầm ĩ lên thế. Thú thật là anh có định phản đối ý kiến của em đâu mà ý với chả tưởng, cùn với ko cùn? Có điều em sang đến Mỹ học rồi thì phải biết là cái gì cũng phải có cái lý của nó chứ phỏng đoán mơ mơ hồ hồ thì an mà tin được.

Đấy, ví dụ như em tuy ko có thống kê về giá lao động mà "Tây" trả cho Tàu và Việt như thế nào, nhưng ít ra em cũng có được số liệu về mức lương tối thiểu (mà theo đó thì lương của dân Việt rẻ hơn Tàu), từ đó em lập luận là dân Việt sẽ sẵn sàng nhận lương thấp. Đọc cũng có thấy có lý chứ ko phải ko. Nói luôn ra từ đầu đi có phải là xong ko. Giờ thấy thế này, chả hạn anh thấy lập luận của chú có chỗ nào ko chặt chẽ thì anh cũng chả buồn hỏi lại nữa, chán vật.

Có khi anh phải lập một topic về phương pháp tranh luận + văn hóa tranh luận mất thôi.
 
Chỉnh sửa cuối:
Hơ, mấy cậu này đầu óc bị làm sao mà lúc nào cũng nghĩ là có người phản đối mình nhỉ? Thế nào là "tranh luận"? Nếu ai cũng nói như ai thì nói làm gì nữa. Em ở Mỹ mà ko hiểu được tranh luận là tốt à?

Em đọc lại xem anh có phản đối gì em đâu? Anh đã nói là mù tịt về vụ này rồi mà lại. Chỉ vì trước giờ anh cứ nghĩ là Tàu nó cũng giống giống như mình (thấy bọn bạn Tàu nó kể lại là nông thôn TQ cũng nghèo lắm, nhưng cũng ko hiểu là nghèo đến thế nào).
Tranh luận là tốt nên em mới phải khích người khác (ví dụ như anh) tranh luận chứ :)
Còn lập luận của em có lỗi chỗ nào cứ đả kích nhiều vào, cho chết cái tội ngu.:D
 
chú Hưng,
Sau bài ở bên Stalin anh đã thấy chú buồn cười rồi, hôm này đọc mấy bài ở đây nghe chú phát biểu ý kiến mà anh không thể không bò lăn ra mà cười. Người ta bảo khi mà dốt không biết gì cả thì nên im lặng nghe người ta phát biểu để mà học hỏi, chứ đằng này chú lại cứ lôi các ý tưởng ấu trĩ ra tranh luận với mọi người làm anh buồn cười đếch chịu được.
Thứ nhất, anh chẳng hiểu chú sang Mỹ học cái gì, không biết chú đã học được khóa học Kinh tế nào chưa mà lại phát biểu thiếu suy nghĩ đến thế. Nền kinh tế hàng hóa của TQ cực kỳ mạnh, ở tất cả mọi nước đều có hàng TQ, hàng chất lượng cao nó xuất sang Châu Âu và Châu Mỹ, hàng thải nó đẩy sang VN, Thai v.v... Hồi xưa anh sang TQ đánh hàng, chỉ một cái áo sơ mi, thằng chủ bảo cái áo sơ mi đấy có 4 cái giá khác nhau, muốn rẻ có rẻ, muốn đắt có đắt, mặc dù nhìn bề ngoài thì không hề thấy sự khác nhau gì cả. Anh cũng chẳng đủ trình độ xem cái nào hàng xịn nhưng điều đó chứng tỏ nên kinh tế của bọn Tàu hết sức flexible, cái gì chúng nó cũng làm được. Hiện tại trong tương lai gần không nước nào có khả năng cạnh tranh và "bóp chết" TQ về hàng hóa dân dụng. TQ có lẽ chỉ kém Mỹ và Nga ở mỗi sản xuất vũ khí. Nhưng có 1 điều chắc chắn là TQ sắp vượt Nhật Bản để trở thành nền kinh tế thứ lớn thứ 2 thế giới. Bây giờ nếu cô lập TQ thì thằng chết có lẽ là Mỹ chứ ko phải TQ.
Mà anh đếch hiểu chú lấy đâu ra được ý tưởng là nhân công TQ đắt hơn ở VN với ĐNA với cả TQ toàn lao động tay chân. Anh thấy profile chú ghi là chú học lớp Tin trường Ams, thế chú đã bao giời vào CS department của trường chú đếm xem có bao nhiều thằng Chinese ( tính cả faculties and students) chưa ? Anh thấy chú vừa dốt lại vừa cùn, lại thích vừa đánh trống vừa la làng
Chiến tranh biên giới TQ rút quân là vì nhiều lý do khác nhau, chứ nói nó sợ VN thì không đúng vì lúc đó tương quan lực lượng nó có 3,6t quân trong khi ta có 600k quân mà quân đoàn thiện chiến nhất của ta lại đang sa lầy ở chiến trường K. Thứ hai là quân ta vừa trải qua một cuộc chiến tranh 20 năm nên tình thần quân sỹ không khỏi bị mệt mỏi chán nản. Do đó nếu lúc đó anh cả LX mà không dàn tăng ở biên giới TQ thì chưa biết mèo nào cắn mỉu nào đâu.
Tóm lại, anh khuyên chú về sau muốn tranh luận tử tế thì nên xem xét lại kiến thức cơ bản về kinh tế và lịch sử của mình trước, chứ cứ chui vào đây bô bô phát biểu mà thực chất không biết là mình đang nói cái gì để mọi người cười cho thì buồn lắm. Chính ra nghĩ thấy các học sinh ưu tú của VN đi du học ở Mỹ cũng có người dốt.
@notxchau
p.s quên, anh viết thế ko phải anh bênh thằng Tàu đâu nhé, mk, anh là anh thù bọn Tàu khựa lắm đấy, kẻ thù truyền kiếp của dân tộc ta rồi, binh pháp Tôn Tử đã dạy:" Biết người biết ta trăm trận trăm thắng".

Anh Đinh Trọng Thành Trung có phải cái anh đẹp trai có quả xe to oành với chị người yêu học trường Luật nhà ở 198 Tây Sơn không nhỉ ? Hồi xưa nếu em không nhầm thì em với anh học chung lớp TA của cái bà gì người Anh dạy ở trường Công Đoàn. Ko biết anh có nhớ em ko, hồi đấy em có con cuốc Tàu, nhìn con xe ông anh thần tượng vật, hôm nào học xong cũng phải xuống chạm vào con xe đấy một phát rồi mới mãn nguyện đi về
 
Chỉnh sửa cuối:
Hoàng Lê Vĩnh Hưng nói:
Cười người hôm trước hôm sau người cười thôi. ufa ;)


1 cái áo chứng tở cả 1 nền kinh tế flexible? cái đầu.
chứng tỏ chất lượng hàng không đảm bảo, làm 1 cái không xong, 1 cái áo thôi mà có tới 4 loại chất lượng. 3 cái thải đi, may ra chỉ giữ được 1 cái.
TQ cái gì cũng làm được thì cần mẹ gì thằng Mĩ đặt hàng làm?? Cứ tự túc làm rồi cạnh tranh với các hãng Mĩ có phải hay không?
Người ta nói đào tạo một con lợn mà nó có ý thức học hỏi nghe lời còn dễ hơn đào tạo một con người đã dốt lại còn ngang. Anh khuyên chú Hưng vào thư viện trường lấy mấy quyển sách kinh tế ra nghiên cứu đi. Anh nói bốn cái áo ở đây có nghĩa là nên kinh tế TQ có thế thỏa mãn cho mọi nhu cầu của "khách hàng", muốn hàng rẻ có hàng rẻ, muốn hàng đắt cũng có hàng đắt. Ví dụ như hàng rẻ chất lượng kém nó xuất sang Việt Nam, hàng xịn, đắt, xuất sang Mỹ, EU. Cái cách chú Hưng hiểu về 4 cái áo làm anh không nhịn được cười, chú nhìn nhận vấn đề như kiểu bọn học sinh cấp 1 có 4 cái áo trừ đi 3 còn 1 cái ấy. Nói tóm lại là dốt.
Nhưng anh cũng khen chú có tinh thần nghiên cứu google giống cái anh gì Ph.D ở Prin_xe_tờn. Mỗi tội anh ấy bao giờ cũng đọc rất kỹ để cắt xén những cái gì không cần thiết còn chú thì chỉ google copy and paste như con lật đật. Anh đang nói ở đây là tương quan lực lượng, lúc đó lực lượng quấn sự 2 nước bấy giờ, ta gồm có 600,000 quân, TQ có 3,6t. Còn thực sự quân đội chủ lực của ta cũng chưa vào trận, chú chịu khó đọc lại bài post của anh bên Stalin đi. Mà quả đấy không có anh 2 liên xô can thì đánh nhau to rồi. Chú chịu khó google thêm vài phát nữa là ra ngay ấy mà.
Uh mà anh thấy chú cũng tự kiêu, học ở Mỹ oai lắm chứ, nhưng đáng buồn là chú như kiểu con ếch ấy, tự kiêu với cái đầu ấu trĩ và kiến thức hạn chế của mình. Càng máu tranh luận càng làm lộ ra cái sự ngu dốt của mình, càng làm cho người khác buồn cười. Nhưng mà thật ra, anh thấy chú là người ham hiểu biết, chú cứ cố gắng google nhiều vào rồi từ từ sẽ khá lên.

Thôi anh đi ngủ, cái nhau với người vừa tối vừa càn mệt lắm, nói mãi mà đếch hiểu

Chào thân ái quyết thắng

@nite

p.s quên, hình như chú mới từ vung xa xôi hẻo lánh nào đó sang mainland của Mỹ nhể, chú không biết cũng phải, học sinh TQ du học ở Mỹ là cực nhiều, phải gấp chục lần dân VN, chưa tính đến bọn Mỹ gốc Tàu. Mà bọn Tàu hơn dân Việt ở chỗ là tinh thần dân tộc đoàn kết của nó rất cao. Thôi chú không biết thì không có tội.
Quên, anh đếch phải Xchau, mượn tạm ID nó vào chọc ngoáy tý cho vui thôi
 
Chỉnh sửa cuối:
T

tungduong

Guest
Nguyễn Minh Châu nói:
Quên, anh đếch phải Xchau, mượn tạm ID nó vào chọc ngoáy tý cho vui thôi
Xin lỗi vì không đọc hết xem các bạn đang tranh luận cái gì, nhưng cái kiểu tranh luận mà cứ nhằm thẳng vào thằng đối diện bảo nó "Mày ngu bỏ mẹ, chả hiểu gì cả, để ông nói mà nghe" thì có vẻ không chuyên nghiệp lắm.
 
Hic hic, các chú có kiểu tranh luận cũng phũ nhỉ. Như thế cũng có cái hay chứ ko phải ko, nhưng mà thú thật là phải tranh luận kiểu này anh cũng thấy kinh kinh (hehehe). Để đợi thi xong (2 tuần nữa) anh làm quả topic bàn về tranh luận nhé (lợi ích/mục đích/chiến thuật/kỹ thuật...).

Riêng về vụ thằng Tàu thì anh nghĩ là chú gì mượn nick của Xchau nói có lý đấy. Với tư cách người ngoại đạo anh nghĩ thế này: Thị trường Tàu có 1.5 G người dùng, bằng 1/4 dân số thế giới (tất nhiên xét về tổng giá trị hàng hóa tiêu dùng thì đây vẫn chưa phải thị trường lớn, nhưng nó là thị trường tiềm năng lớn). Bây giờ chú Mỹ xù Tàu, nó cũng xù lại ko nhập hàng nữa, bọn Châu Âu với Nhật nhảy vào. Thế thì chả mấy chốc Coca Cola sẽ thua mấy thằng giải khát Châu Âu hay Nhật mất. Mà về sau kinh tế Tàu còn khá nữa, lúc đấy dân nó có tiền thì sức mua của Tàu sẽ là vô địch, ông Mỹ mà rút ra khỏi Tàu sớm quá thì chết mất ngáp vì các ông ở Châu Âu và Nhật sẽ chẳng bỏ qua cơ hội đâu. Mà xét lại thì ông tổng thống nào, ông nghị nào dám đề xuất là cắt cầu với Tàu nào? Bọn doạnh nhân Mỹ (cả nhà sản xuất lẫn nhà bán lẻ) làm sao nó lại chịu buông tha cho mấy ông?

Mà chú Hưng nghĩ thử xem, thằng Ba Tàu là nước thứ 3 phóng tàu vũ trụ có người lái lên không trung đấy. Cho thấy tiềm năng của nó mạnh thế nào. Nhân tài của nó thì ko ít đâu. Chú học với bọn bàn Tàu chắc cũng thấy là bọn nó thông minh lắm. Người Việt mình hay tự hào là thông minh chứ cái khoản đấy thì Ba Tàu nó chả kém đâu. Nó lại lắm tiểu xảo nữa.

Anh nghĩ trên thế giới vẫn sẽ có 3 thằng ông lớn cho mà xem: Bác Nga ngố là nước rộng nhất thế giới --> tài nguyên dồi dào. Ông Tàu là ông lắm người nhất thế giới (nhân công, thị trường ...). Ông Mỹ thì hiện là ông lắm tiền /công nghệ nhất nhờ vào việc tránh được sự tàn phá của hai cuộc thế chiến. Vả lại vào thời kỳ đó ông này thu hút được bao nhiêu là trí thức đi lánh nạn chiến tranh, tạo bàn đạp cho chú Sam ngày một phát triển.

Theo anh thì ông Nga ngố có địa lợi, chú Sam có thiên thời còn ông Tàu có nhân hòa.

PS. Giờ chat chit tí :D.

Nguyễn Minh Châu nói:
Anh Đinh Trọng Thành Trung có phải cái anh đẹp trai có quả xe to oành với chị người yêu học trường Luật nhà ở 198 Tây Sơn không nhỉ ? Hồi xưa nếu em không nhầm thì em với anh học chung lớp TA của cái bà gì người Anh dạy ở trường Công Đoàn. Ko biết anh có nhớ em ko, hồi đấy em có con cuốc Tàu, nhìn con xe ông anh thần tượng vật, hôm nào học xong cũng phải xuống chạm vào con xe đấy một phát rồi mới mãn nguyện đi về
Đúng quá rồi đấy :D - mỗi tội ko nhớ ra được chú là ai (mà chú cũng đang mượn nick của Xchau nên anh biết đâu được, hehehe). Chị Linh học trường Luật thì giờ đã ko còn ở 198 Tây Sơn nữa (đã chuyển hộ khẩu về nhà anh rồi, kekekekeke - www.cs.colostate.edu/~trungdt - click vao My Picture có một ít ảnh đấy). Còn nhớ hồi đấy bọn lớp mình cãi nhau với bà giáo một chập về vụ Mỹ và đồng minh can thiệp vào Cosovo.
 
Chỉnh sửa cuối:
thật rồi, em tên Hà, chắc anh cũng chẳng nhớ, nhưng mà hôm đi ăn cua rang me ở Hồ Tây em cũng đi. Hồi xưa em hay bấm trộm chuông nhà chị Linh của anh. Vụ tranh luận đồng minh với Kosovo hồi đấy em không biết tiếng anh nên nghe chẳng hiểu gì ráo. Anh còn ở CO bao lâu nữa, khi nào rảnh rỗi anh em tụ họp uống rượu phát nhể

hehe, trông anh ở đế quốc xuống sắc quá, hồi xưa phong độ hơn nhiều. Chắc có lẽ cũng tại vợ con vào.
Btw, chúc mừng anh chị
 
Tán vui 1 tý

Subject đề là chuyện US-VN mà thực tế các chú lại toàn bàn láo về CHINA. Có giả thuyết cho rằng VN kém phát triển vì suốt ngày chỉ lo đối phó với con ngáo ngộp phương Bắc.
Chuyện China sẽ là đầu máy kinh tế thế giới TK 21 là chuyện không thể phụ nhận. Đầu máy ở đây hiểu đơn giản là thị trường tiêu thụ lớn nhất. Từ trước tới nay (TK 20, 1/2 TK 21) US đóng vai trò như vậy. Không cần phải có công nghệ mới nhất mới thành đầu máy KT.
Chú HLV Hưng có vẻ khinh thường TQ quá, tuy chú nói sai hết trong mục này nhưng chú cũng đáng khen vì dám coi phong kiến phương Bắc như cỏ rác. Có tinh thần dân tộc :) Chú HLVH hỏi tại sao người ta thích đầu tư vào TQ hơn VN? Câu trả lời rất đơn giản: SX tại TQ trong tương lai gấn (1 phần lớn) sẽ cung cấp ngay cho thị trường khổng lồ này, nhảy vào đó cũng đồng thời làm quen và tiếp cận nó trước. Sau này sẽ không cần tốn kém XNK, thuế, transport, thêm các chi nhánh, thêm nhân công, etc. - i.e. sẽ tiết kiệm chi phí hơn nhiều (đón đầu xu thế). Đ/k và môi trường (ổn định chính trị, tham nhũng, etc.) hai bên tương đương, nhân công VN (miền Bắc, Trung VN) rẻ hơn TQ (2:3) nhưng lại kém kỷ luật hơn công nhân TQ nhiều. Hơn nữa, phần East TQ hơn hẳn VN về cơ sở hạ tầng.
Vì ít ng đầu tư vào VN nên lại càng gia tăng khuynh hướng này (ít =>ít hơn nữa). Lấy ví dụ, anh là nhà đầu tư cỡ TB anh muốn xấy nhà máy SX mặt hàng XXX để XK sang Mỹ-Âu. Để ra mặt hàng XXX này đòi hỏi phải có thêm những thứ "phụ tùng" a,b,c,d,e etc. mà anh không trực tiếp SX. Nếu anh XD ở gần SG thì có thể ok, nhưng giá lại cao rồi. Nếu anh định đầu tư vào eg. Thanh Hóa/Nghệ An cho rẻ thì anh phải đầu tư từ A-Z, từ xây dựng đường xá, xây dựng các cơ sở SX a,b,c,d, e vi` không có những nhà SX (tn/nn) cung cấp những thứ đó ở đấy. Nghĩa là 0 đồng bộ. Vì thế chỉ có những nhà đầu tư rất lớn mới có thể, nhưng họ lại khoái thị trường lớn hơn cho hàng hóa của họ SX ra. Chẳng nói gì xa xôi, VN thiếu những nhà SX cung cấp thùng cartons giá rẻ như ở bên TQ để đóng gói hàng hóa cho XK sang Âu-Mỹ. Chú nào lập dây chuyền SX thành công 1 thứ đơn giản như thế cung cấp cho thị trường cũng thành triệu phú ngay |-)
Mấy chú A0 như thường lệ lại đúng, nhưng kiểu tranh luận vẫn kiểu độc đoán, với 01 thủ thuật cũ rích "lấy vú bịt miệng" ng đối thoại bằng cách mắng họ "mày dốt lắm, về nhà học lại bài đi" :-/

Về chuyến đi của ông Trà thì theo các chú tại sao bà Condoleeza Rice lại hủy cuộc gặp? Tại sao nghi lễ đón tiếp lại được làm đơn giản đến tối đa? Thời điểm chuyến đi có đúng lúc không?
 
Chỉnh sửa cuối:
Đang bàn về vấn để Việt Mĩ, mọi người lại nhảy sang vấn đề Việt nam và Trung Quốc. Chị có bài viết về vấn đề việc làm và mức sống của VN và TQ viết từ cuối năm 98, số liệu hơi cũ 1 chút, post lên cho mọi người tham khảo thêm vậy.

Trong quá trình chuyển đổi sang nền kinh tế thị trường, các nước xã hội chủ nghĩa trong thời kì quá độ đã gặp phải rất nhiều khó khăn. Trong khi các nước XHCN khác thực hiện theo biện pháp "sốc" (hì, lâu ngày không nhớ nói theo thuật ngữ tiếng Việt là gì nữa rồi) thì Việt Nam và Trung quốc lại thực hiện chương trình cải cách theo chính sách chuyển đổi từ từ. Điều đó giúp cho mức sống của người dân nói chung không bị đi xuống mà thậm chí còn tăng lên, và nhu cầu của người dân cũng tương đối đảm bảo. Tuy nhiên Việt Nam và TQ đều không tránh khỏi tình trạng số người thất nghiệp ngày càng cao.

Trung Quốc

Tại TQ, số người thất nghiệp ở thành phố tăng từ 2,6 triệu người năm 1986 tới 5,2 triệu người vào đầu năm 1996, trong đó vào năm 1993 số người thấp nghiệp ở độ tuổi thanh niên chiếm 79% trong tổng số những người không có việc làm. Số liệu này không tính đến hàng triệu dân di cư từ các tỉnh, các vùng nông thôn lên thành phố để kiếm việc làm. (Ở Bắc kinh, số dân di cư này chiếm khỏang 4 triệu người, trên toàn nước khỏang 150 triệu người. Tới năm 2000, con số này lên tới 268 triệu người). Giữa năm 1995, 15% các nhà máy, cơ sở sản xuất của nhà nước ngừng họat động, hơn 50 triệu người dân lao dộng ở thành phố (chiếm hơn 1 nửa số luợng người làm việc tại các cơ quan nhà nước) đã chuyển sang làm cho các doanh nghiệp tư nhân. Tới cuối năm 1998 thì số lượng người thất nghiệp ở TQ lên khỏang 50 triệu người.

Chìa khóa để giải quyết vấn đề thất nghiệp này là việc phát triển mạnh các doanh nghiệp nhỏ và các công ty tư nhân.

Chính việc chuyển đổi sang nền kinh tế thị trường đã làm cho sự phân cấp tăng rõ rệt. Khỏang 20% người dân thành phố được coi là có thu nhập thấp - 2278 nhân dân tệ /năm, 20% có thu nhập 9603nhân dân tệ /nam (1160$/năm). Các gia đình có thu nhập dưới 5000 nhân dân tệ/năm được coi là các gia đình nghèo, chiếm khỏang 3,8% vào năm 1996. Các hộ có thu nhập từ 5000-10000 nhân dân tệ/năm chiếm khỏang 36,1%. Các hộ có thu nhập 10-30 ngàn nhân dân tệ/năm chiếm khỏang 50,1% số hộ thành phố. Khỏang 6,8 triệu hộ có thu nhập từ 30 - 100 ngàn nhân dân tệ/năm - đó là những người làm quản lý của các công ty nước ngòai, làm chủ các công ty gia đình, các cửa hiệu làm đẹp, các đầu bếp giỏi, làm chủ cty du lịch và cty xe taxi. Số lượng các gia đình được coi là giàu, có thu nhập trên 100 ngàn nhân dân tệ/năm, chiếm khỏang 1% (khỏang 850 ngàn hộ) gồm những ông chủ của các nhà máy xí nghiệp lớn, chủ các cty chứng khóan, các nhà nghệ sĩ nổi tiếng, họa sĩ, nhà văn, các ông chủ của cty địa đất.

Chính phủ TQ quyết tâm đến cuối thế kỉ 2000 sẽ xóa bỏ sự nghèo đói ở các vùng nông thôn. Để thực hiện điều đó, hàng năm chính phủ TQ chi 1,5 tỉ nhân dân tệ (180 triệu $) đầu tư trực tiếp vào nên nông nghiệp, đầu tư khỏang 3 tỉ nhân dân tệ (360 triệu) cho người dân vay vốn theo chế độ ưu đãi ở các vùng nông thôn nghèo. Bên cạnh đó, các công trình xây dựng lớn được tập trung phát triển tại các vùng miền trung và miền tây, đặc biệt các vùng ven biển. Đến năm 1996, số lượng các công trình mới như xây đường cao tốc, đường sắt, các nhà máy thủy điện..ở vùng miền Tây TQ tăng hơn 44%.

Việt Nam

Số lượng người lao động ở Việt Nam là khỏang 35 triệu, với sự tăng trưởng trung bình hàng năm khỏang 3,5% ( 1 triệu người/năm). Tỷ lệ người thất nghiệp ở thành phố trong độ tuổi lao động là 6% năm 1997, tăng 0,13% so với năm 1996. Vấn đề được đặt ra - tại sao trong khi sự tăng trưởng kinh tế quốc dân cao như vậy, nhưng tỉ lệ thất nghiệp, nhất là ở thành phố, nơi mà nền công nghiệp, dịch vụ, cũng như các công trình xây dựng đang diễn ra mạnh mẽ như vậy, lại cũng tăng cao.

Số lượng người có công ăn việc làm ổn định tại thành phố giảm 1,66% và ở nông thôn giảm 2,57% năm 1997. Đặc biệt các thành phố công nghiệp phát triển như Hà nội, Hồ Chí Minh, Vũng tàu số người thất nghiệp tăng 7-8%.

Một trong những nguyên nhân chính là do ở VN, trình độ kĩ thuật của công nhân còn rất thấp, tạo ra 1 khỏang cách rất lớn giữa sức lao động chuyên nghiệp và không chuyên nghiệp, trong khi VN lại là nước có tỉ lệ về trình độ học vấn rất cao so với các nước phát triển khác (chiếm 80%).

Không tính đến việc trình độ tay kĩ thuật thấp, liệu VN có sức hấp dẫn, thu hút đầu tư nước ngoài đến như thế nào? Trong số 12 nước châu á, VN đứng thứ 3 về giá nhân công (sau Ấn độ và Philippin), nhưng lại đứng cuối cùng về chất lượng sản phẩm (sau TQ, Ấn độ, Philippin, Indo, Nhật, Đài loan, Thái Lan, Nam Triều Tiên, Singapore, Mã lai và Hồng Kông).

Một nguyên nhân khác nữa là trong khi mức thu nhập của người dân rất thấp, nhưng mức thuế thu nhập lại rất cao. Điều đó dẫn đến việc các công ty nước ngoài trả thuế cho những người quản lý của cty không phải từ thu nhập của họ mà là từ lợi nhuận của cty. Việc đánh thuế cao đó cũng làm giảm sức thu hút các nhân viên Việt Nam có trình độ tay nghề cao, trong khi đó luật lao động mới lại không cho phép thuê nhân công nước ngoài làm việc với thời hạn quá 3 năm.

Một vấn đề quan trọng được đặt ra là phải nâng cao chất lượng tay nghề, trình độ kĩ thuật cho theo kịp với sự phát triển công nghệ hiện đại. Hiện nay tỉ lệ giữa những người có tay nghề kĩ thuật cao so với những người có kĩ thuật thấp là 12,2%:87,8%.

Bên cạnh đó, cần phải cân đối lại sự phân bố sức lao động. Hiện nay tỷ lệ lao động trong ngành nông nghiệp là 69,8%, trong công nghiệp là 10,55% còn trong các nghành dịch vụ là 19,65%.

Ngoài vấn đề việc làm, VN vẫn còn gặp nhiều khó khăn trong việc xóa đói giảm nghèo. Khỏang 15 triệu người dân được coi là cùng cực. Thu nhập bình quân của những người này tính theo thóc là dưới 20kg/tháng (khỏang dưới 5$/tháng). Trong số họ có trên 3 triệu người hàng năm ở trong cảnh đói liên miên, có mức thu nhập dưới 13kg gạo/tháng. Hầu hết những người này tập trung ở vùng tây nguyên và miền trung. Qua nhiều năm thực hiện chương trình xóa đói giảm nghèo, số lượng này giảm xuống khỏang 10%. Theo số liệu thống kê của WB, khỏang một nửa dân số VN sống trong cảnh nghèo khó.

Theo thống kê, khoảng 37% hộ gia đình có thu nhập trung bình, 17% có thu nhập cao hơn trung bình, 4% có thu nhập cao, 2% có thu nhập thấp hơn trung bình và 20% là nghèo. Đối với các vùng nông thôn, các hộ được coi là nghèo có thu nhập dưới 50 ngàn VND/dầu người/tháng ( dưới 5$/người/tháng). Mức thu nhập trung bình là 70-125 ngàn VND/dầu người/tháng, mức khá giả - trên 250 ngàn VND/đầu người/tháng. Đối với thành phố, các hộ được coi là nghèo/trung bình/khá giả có mức thu nhập tương đương 70 ngàn/đầu người/tháng - 100-175 ngàn/đầu người/tháng - 300 ngàn/đầu người/tháng. Mức thu nhập bình quân trên đầu người tại Vn ở vùng nông thôn là 94 ngàn VND/tháng, ở thành phố là 200 ngàn VND/tháng. Hiện nay 90% các hộ nông thôn có thu nhập không quá 20 triệu (dưới 2000$/năm), khoảng 6% là có thu nhập khoảng 20-40 triệu/năm (2-4 ngàn $/năm), một số ít có thu nhập trên 10000$/năm.


(Sơ lược lại từ bài báo "Trung Quốc và Việt Nam - vấn đề việc làm và mức sống của người dân trong thời kì chuyển sang nền kinh tế thị trường" - Năm 1999 )
 
Chỉnh sửa cuối:
Top