Tình dục học đường

có cái này đợt trước nổi phết,bà con HN chắc ai cũng đọc rồi, có vẻ cũng hơi liên quan đến topic này, paste ra cho mọi ngừơi xem tí nhỉ

Gái gọi Dylan – hàng 1 triệu



Các nàng đẹp như người mẫu và lộng lẫy như con gái nhà giàu. Các nàng cưỡi Dylan và xức nước hoa Chanel tỏa hương ngào ngạt phố phường. Chẳng ai nghĩ các nàng là “hàng” cho đến khi các nàng vào khách sạn; gọi nước La Vie, bia Heineken và... bao cao su.


Một người đàn ông đã đợi sẵn trên tầng cao; để rồi sau đó nàng cười mãn nguyện bước ra khỏi cửa trước khi nhét... áo ngực 1 triệu đồng gọi là tiền “tàu nhanh”.



Các nàng này nổi tiếng đến mức khách chơi nhà giàu phải tạo ra cụm từ mới để miêu tả: “gái gọi đi Dylan!”. Có bạn, có bè, các nàng tạo nên những đội chơi chạy toàn xe @, SH, Dylan! Các nàng sang trọng hơn nhờ xe; ngược lại, xe đẹp làm nên “giá cả” cho cả hội.



Tuy vậy, các nàng không nhận mình là gái gọi cao cấp, dù chẳng cần dựa vào nhà nghỉ, khách sạn hay vũ trường nào để đỡ đầu “hành nghề”. Đơn giản, bởi các nàng là dân chơi và không sống “chuyên nghiệp” bằng nghề này!



Cần là có...



Qua một số nguồn tin “cực mạnh”, chúng tôi có trong tay một “list” 20 số điện thoại di động (ĐTDĐ) của “hàng” 1 triệu. Nguồn tin dặn trước: “Làm nhẹ tay thôi để còn chỗ mà chơi (!)”. Hẹn hò mất hơn chục lần qua tám số ĐTDĐ mới gặp được một “đại lý”.



“Đại lý” hẹn 12 giờ trưa tại Z - cà phê 17 Tông Đản, một địa điểm nổi tiếng của dân sành điệu Hà Nội.



Đi cùng “đại lý” là một cô gái trẻ và một cậu thanh niên đứng ngoài cảnh giới. “Đại lý” xưng tên là Nhật, tóc ngắn nhuộm vàng, có xâu vòng ở... mũi và rốn. Cô gái đi cùng tên Quỳnh mặc áo bó hở vai, ngực xẻ sâu và phơi một nửa cái bụng mượt mà, trắng lóa ra ngoài. “Đại lý” bảo: “Hàng” của em có gần 20 đứa, tuổi từ 16 - 19, có cả học sinh (!) toàn chạy @, SH, Dylan!”.



Chúng tôi nói cần tuyển một số em để đem vào Sài Gòn nên cần xem mặt trước, còn giá cả không thành vấn đề. Nhật nhảy cẫng lên: “Bọn nó chỉ thích “làm việc” thôi, các anh ở khách sạn nào, phòng số mấy, em điều lên luôn, không ưng con này em điều con khác. Một triệu “tàu nhanh”!”. Rồi Nhật thì thầm: “Anh thông cảm, chúng nó là gái nhà giàu, có người yêu, có gia đình nên muốn kín đáo để còn giữ tiếng!”.



Một buổi trưa cuối thu, gió hây hây, nắng đào làm ửng hồng những đôi má thiếu nữ Hà thành, chúng tôi hẹn Nhật điều “hàng” đến một khách sạn tư nhân nằm trên đường M. Quá hẹn mười lăm phút, “hàng” đến: một Dylan bạc và một Dylan đỏ. Hai nàng “tiên nữ” tóc nhuộm vàng, nước hoa thơm lừng cùng đồ hiệu từ... giày lên cổ.



Một nàng cất giọng trịch thượng với nhân viên khách sạn: “Cho lên gặp anh Tuấn, tầng ba! Bọn em là bạn có hẹn trước”. Rồi cả hai nện giày doc-tor cao cổ cồm cộp lên cầu thang trải thảm đỏ. Cửa phòng mở, người bạn tên Tuấn của chúng tôi bị hút hồn, phân vân không biết chọn nàng nào. Một nàng khiêu khích bằng giọng Bắc ngọt ngào và bộ ngực tròn lẳn tì vào Tuấn: “Anh chọn ai đây?”. Tuấn chọn nàng tên Thùy Dương. Nàng còn lại vòi vĩnh: “Anh cho tiền taxi em về”. Tuấn móc tờ 100.000 đưa rồi hỏi Thùy Dương: “Giá cả làm sao em?”. Cô bảo: “Nhật không nói với anh à? Một triệu đồng, em phải mất 300.000 đồng tiền “phế” (hoa hồng) cho nó. Lần sau anh gọi trực tiếp cho em chỉ mất 700.000 đồng”. Tuấn “OK!” rồi đóng cửa, tắt đèn.



Khi Thùy Dương ra về Tuấn kể: “Em có cái bụng mượt như nhung, là gái đôi chín đất Hải Phòng điêu luyện”. Thùy Dương rời khách sạn sau khi đã ngó trước ngó sau xem có gặp người quen nào không. Cô thong dong đi ngược về trung tâm thành phố, mặt nai ngơ ngác như gái nhà lành. Cô bảo nhà mình ở trên phố Lý Thường Kiệt, Hà Nội.



“Đại lý” và thế giới “hàng”



Trong thế giới “hàng” ở Hà Nội, Nhật là “đại lý” mới: “Hàng” của Nhật trẻ đẹp với các em học sinh thủ đô và một số gái “đú sớm” Quảng Ninh, Hải Phòng. Các “đại lý” khác như Lệ hay Hương lại qui tụ đối tượng khác: các cô gái trẻ đẹp ở Tuyên Quang, Lào Cai, Yên Bái mới ra Hà Nội, không kìm được sự cám dỗ về vật chất, đã chớm “chơi” rồi trượt dài.



Ngoài “đại lý”, các cô gái lại chơi từng hội với nhau: “Hội trường nghệ thuật”, “hội trường múa”, “hội gái đẹp Hà Nội” 16 - 17 tuổi bỏ học chơi bời. “Xe đẹp đi cùng người đẹp” là phương châm của một số “đại lý” danh tiếng như “dì” Chính, “dì” Hiếu - những gã ma cô đồng tình luyến ái chăn dắt “hàng” cả gái lẫn trai.



Thủ đoạn làm ăn của các “dì” là làm quen các cô gái đẹp, rủ đi chơi, sau vài lần quen rồi “bắn” số ĐTDĐ cho bạn bè, khách chơi có nhu cầu. Ngay cả người đẹp Mai Ka, cô gái được dân tổ lái Hà thành tôn sùng “đẹp nhất Hà Nội”, cũng làm việc cho các “dì” cho thấy ảnh hưởng mạnh mẽ của các “dì” đến thế giới “hàng”. Dần dần các “đại lý” này hình thành nên “đường dây hàng 1 triệu”.



“Đẳng cấp” nhất trong thế giới gái gọi này là những cô gái “chớm” làm người mẫu, ca sĩ hoặc tự phong danh cho mình để “ám thị” khách VIP. Khi chúng tôi mời Trinh (một cô gái Hà Nội mũm mĩm với vẻ mặt rất Tây) “đi chơi”, cô bảo: “Em làm người mẫu cho tạp chí... Thời Trang Trẻ!”. Khi chúng tôi hỏi lại: “Em lên báo số nào?” thì Trinh vội chữa: “Có anh phóng viên gọi em chụp ảnh đăng báo vì thấy em có... tiềm năng. Mẹ chồng em thấy em chụp ảnh nghệ thuật khen em giống hoa hậu (!)”.



Trinh bảo mình vừa cắm Dylan đánh đá bóng, có “đi chơi” thì ban ngày hoặc sau mười một giờ đêm vì tối cô còn bận với “chồng”. Còn H., đã từng được phong làm người mẫu từ một tờ báo, chơi bời khét lẹt từ Bắc vô Nam. Sau đợt vào TP.HCM, H. hứng lên xăm trổ lung tung trên người, khi trở ra Hà Nội bị “mất giá”, hết tiền nên phải ngậm ngùi chịu làm “hàng” 1 triệu.



Một đêm đầu tháng mười hai lạnh giá, chúng tôi cùng Hoàng xâm nhập thế giới “hàng” Hà Nội. Hoàng là một “tiểu ma cô” ở đất Mai Dịch, cái nôi cung cấp gái đẹp, gái nhảy cho dân sành điệu Hà Nội với dàn diễn viên chuyên nghiệp học hành tử tế tại các trường múa, sân khấu điện ảnh đóng trên địa bàn.



Đến phố Liên Trì, một dãy karaoke bảng biển sáng rực với ôtô con đậu thành từng dãy. Hoàng bảo: “Gái đẹp nhất Hà Nội chạy “sô” và hay ăn quà ở đây. Giá cả chát chúa!”. Chúng tôi đến Hale Club xem múa. Sàn múa dâng cao ngang mặt khách đang ngửa cổ, vừa uống bia vừa chiêm ngưỡng các gái nhảy đang lắc lư trong tiếng nhạc quay cuồng. Hoàng chỉ ra một số cái tên, một số gương mặt chào Hoàng ngượng nghịu khi thấy cậu đi cùng khách lạ.



“Hàng 1 triệu” thường vào đây uống rượu, xem nhảy để “tiếp thị” chất chơi. Đêm về, bọn nó tụ tập xung quanh đây và phố ẩm thực Cấm Chỉ, Tống Duy Tân ăn đêm, quay biển xe ra đường, chờ khách VIP phóng ôtô từ “New” (vũ trường New Century) hay từ các khách sạn, nhà nghỉ đến đón “đi chơi”. “Chúng tôi đảo qua bar Space Night phố Phan Phù Tiên, rồi Monaco Pub ở Hàng Tre mở cửa thâu đêm đến 6g sáng... đều bắt gặp những khuôn mặt lộng lẫy ấy, đang đảo điên trong thế giới ăn chơi quay cuồng.



Có kẻ... quên chồng



Chúng tôi như người mất hồn khi nhìn thấy một đôi trai gái đang đèo nhau đi Dylan màu xanh nhạt, trên “con đường tình nhân” Thanh Niên. Cô gái cực đẹp đang ôm dính người yêu. Hoàng bảo: “Anh có tin cô bé đó là “hàng 1 triệu” không, để em gọi ?”. Chỉ mất năm phút Hoàng đã “giao dịch” được với người đẹp. OK!



Chúng tôi hẹn nhau ở quán trà Đài Loan 58 Phan Đình Phùng, địa điểm khét tiếng mà thế giới “hàng” thường tụ tập vào đầu giờ chiều, lúc mới... ngủ dậy, chuẩn bị cho một ngày làm ăn mới. Cô nàng cực đẹp này giới thiệu mình tên Thủy: “Em bắt thằng chồng em (!) đợi ở cà phê Cổ Ngư, nên chỉ tranh thủ “đi” được một tiếng thôi”.



Thủy với Hoàng biết nhau được gần một năm, hai cô cậu đã trải qua nhiều lần chung chăn gối. Ba lần đầu Thủy lấy đủ 1 triệu. Sang lần thứ tư cô lấy Hoàng 500.000 đồng vì bắt đầu “thấy anh giống chồng em”. Có lần Thủy chủ động gọi Hoàng mà không cần tiền trong lúc chán chồng. Cũng có lần Hoàng lịch sự rủ Thủy đi chơi như bạn bè: buổi tối lên sàn nhảy uống rượu, đêm về ăn hải sản cua ghẹ, nửa đêm lót dạ cơm rang, gà tần. Xong xuôi, hai đứa ghé nhà nghỉ, lăn ra ngủ. Hoàng bình thản: “Nó vẫn yêu chồng nó nhất!”.



“Cuộc tình” của Hoàng giống y chang những “cuộc tình” khác giữa khách chơi và gái gọi. Không cặp kè sâu nặng, tình cảm dựa trên sự sòng phẳng của đồng tiền. Các cô thuộc loại cần “của lạ”... và tiền để trang trải cho việc chưng diện: quần áo phải là những thương hiệu danh giá như Versace, Polo, CK; mỹ phẩm phải là Chanel, GIO, Lamy, Z’up; ĐTDĐ phải là Nokia, Samsung đời mới nhất với âm thanh nổi, màn hình màu. Rồi cả số ĐTDĐ cũng phải đẹp, dễ nhớ, giá từ 300.000 đồng/số.



Nhưng tiêu pha “dã man” nhất với các nàng không phải là nhảy nhót, thuốc lắc mà là đánh bạc, chỉ là thừa tiền, thả vài chục “điểm” lô, bắt con đề 500.000 - 1.000.000 đồng, trượt rồi thành quen, thành cay cú; rồi lên phố Đặng Dung sắm đồ trang sức, cá độ bóng đá và... “nuôi” người yêu.



Hồi chuông cảnh tỉnh



Chúng tôi xót xa khi rõ chuyện của Hà, một cô gái Hà Nội xinh đẹp phải trở thành gái gọi. Nhà Hà giàu, bố mẹ làm viên chức nhà nước nhưng lục đục phải bỏ nhau. Hà tìm thú vui trên mạng, rồi xin làm “Interneter” để tự nuôi bản thân. Đời Hà rẽ hẳn vào lối đi tăm tối khi cô “vô tình” lọt vào mắt xanh “đội chăn gái mất dạy nhất Hà Nội” của T. “già” tại sàn nhảy M.



“Đội” này gồm các trung niên tuổi ngoài 30 giàu có, có ôtô cung phụng để Hà lên xe xuống ngựa. Rồi đến một đêm họ ép cô dùng thuốc lắc, đưa cô vào khách sạn “làm tập thể”. Đau đớn, tủi nhục, cô nhắm mắt đưa chân, để tiếp tục được chiều chuộng và trở thành “hàng” lúc nào không nhớ.



Những cô gái như Hà trong “đường dây 1 triệu” trẻ trung, có nhan sắc, nhạy bén với cuộc sống hiện đại nhưng dễ sa ngã. Mặt trái của thế giới các cô không phải là những cuộc chơi xa hoa chìm trong men rượu, tiếng nhạc và êm ái vòng tay người tình mà là sự sa ngã vô độ, hưởng thụ vô lối mà cuối cùng chỉ đem lại sự đau đớn ê chề về thể xác và tinh thần mà thôi. Tuổi thanh xuân tươi đẹp không trở lại lần thứ hai trong cuộc đời.



Theo Tuổi Trẻ
 
tranh luận cung-cầu 1 lúc thì có vẻ lại dính đến ối thứ, các em bây giờ chả thích học, làm, chỉ thích có tiền chơi đồ hiệu, đi sàn... thì mới dễ dãi thế, tự làm giá cho mình thì mới nảy sinh mấy cái kiểu làm tiền từ cấp 3, đại học --> có mấy em ngon lành thế các anh có tiền tội gì ko chơi chứ ở đây cũng chả phải là các đấng nam nhi đầu đội trời chân đạp đất mà ko kiềm chế nổi mấy cái nhục dục kia.
chuyện vui chơi lầu xanh thì từ mấy nghìn năm đã thế chắc ko dính gì đến chuyện bây giờ các chủ mối toàn quảng cáo hàng toàn cấp 3 xịn, cái này chắc ko phải tại con trai chứ nhỉ?
 
Không , mình vẫn không hiểu được là tại sao cái lối sống trụy lạc và sa đọa này mà ngày nay đã dấy lên thành 1 làn sóng phong trào trong giới học đường nhỉ... Có ai lí giải được vì sao những người con gái nhỏ tuổi như vậy bị tác động bởi cái gì , từ đâu , làm sao mà có thể thản nhiên có tư tưởng sống chết người chạy theo đồng tiền như thế chứ ???

Tại sao đất nứơc bây giờ đã và đang trong buổi dựng nước , người dân có cơm no áo ấm , thậm chí không ít người còn ăn ngon mặc đẹp , mức sống người dân được cải thiện 1 mức đáng kể , được xã hội hết sức tạo điều kiện cho có môi trường học tập , công ăn việc làm ổn định , mà tại sao lại vẫn cứ nảy sinh , tiếp tục tồn tại , và giờ đây thì tràn lan , thậm chí xâm nhập vào giới học đường những tệ nạn xấu xa , đáng khinh bỉ như vậy ???
 
Chỉnh sửa cuối:
anh khong hieu em lam, vi sao nhu the la khinh bi,xau xa.

Thu nhat la nhung co cau 17 ,18 tuoi ay,bi chi phoi boi xa hoi ,noi mot cach khac la san pham cua xa hoi.Nen phai trach truoc tien l ẫ hoi ,cai xa hoi bay gio,em than men a.Em thu nhin xem co cho nao bay gio khon gco te nan ,trong chinh quyen nha nuoc,ma nguoi ta van ho hao trong sach,tham mi...
Neu nhu the he tre bay gio co loi song thuc dung,vat chat(nhin be ngoai thay the),nhung anh thay mat tich cuc,do la ho song that.
 
à ha , đọc lại mấy câu hỏi của mình , tự nhiên cũng có thể nhìn thấy câu trả lời nằm ngay trong đó. Đất nước đi lên , phát triển , có sự phân biệt giàu nghèo tương đối rõ rệt , và đương nhiên vấn đề bắt đầu nảy sinh từ đây mà ra. Bởi có những người không giàu bằng người ta , thì đua đòi hoặc thấy kém miếng khó chịu , song , lại lười nhác , không muốn làm giàu bằng chính sức lao động của mình , nên chỉ còn lại cách ỉ lại những gì mình vốn liếng duy nhất của mình là thể xác để ham muốn làm giàu nhanh theo con đường tắt ngắn nhất , bằng những vịêc làm không lương thiện , thậm chí thấp hèn ! Đáng thương...

Mong sao những người đó có thể sớm tỉnh ngộ không còn đem tâm hồn và thể xác mình nhuộm đen kịt màu của tội lỗi trước khi là quá muộn... Và nếu có ai đó đủ nghị lực và may mắn dứt thân mình ra khỏi cái hố sâu nhơ nhuốc đó , cũng sẽ có thể tìm tới 1 con đường đi mới lương thiện và sáng sủa , có thể nghèo hơn nhưng có lẽ để có thể có tư cách ngẩng cao đầu mà bước , và sẽ không bao giờ , không bao giờ những lần sau tiếp tục đẩy thân mình ngựa quen đường cũ , tiếp tục lăn trên những vết xe đổ đã từng chính bàn chân mình dẫm lên , sẽ không còn nữa những lối ngoặt cuộc đời nghiệt ngã và đáng tiếc...
 
Chỉnh sửa cuối:
Do con người thiếu kiến thức, tưởng tiền là mua được tất cả; tưởng tiền là thỏa mãn các nhu cầu của con người; do tư tưởng học đòi; do đánh mất sự tự trọng của bản thân... CHỊU!! Hay là thế hệ mình bắt đầu cổ hủ rồi?? Chẳng biết các em bé bây giờ còn có được cảm giác trân trọng của tình yêu không nhỉ? Có cảm thấy hồi hộp vì một cái chạm tay nhẹ không? (Nghe bôn bôn)
 
Nguyen Ngoc Minh nói:
day la vo be ngaoi cua cac em y,câc em deu o nuoc ngaoi hoc,neu suy luan nhu cac em thi chac la cac nuoc phuong tay laon ca roi sao
Em không dám có ý định hay hi vọng khiến anh thay đổi cách nhìn nhận , đánh giá đối tượng và sự việc đối với tệ nạn này đâu. Mỗi người có xuất phát từ 1 góc độ nhìn về vấn đề từ nhiều khía cạnh khác nhau, nên sẽ dấn tới việc hình thành những thái độ , tư tưởng , quan điểm khác nhau , và em tôn trọng điều đó. Có điều anh hỏi vì sao em như vậy , nên em sẽ nói ra đây những suy nghĩ của mình mà thôi.

Trước hết em nói những người con gái như vậy là đáng thương , đáng khinh bỉ bởi họ coi thường bản thân , đem thể xác và nhân cách của mình ra làm 1 thứ hàng hóa buôn bán hết sức rẻ tiền , bèo bọt. Thử hỏi có cái giá nào xứng đáng để đánh đổi chúng chứ ?!!! Và như vậy ngay cả bản thân họ đã thậm chí không tôn trọng chính mình , vậy thử hỏi làm sao có tư cách đòi hỏi người khác nhìn vào và tôn trọng họ đây ?!!! Vả lại họ còn vô hình chung tạo nên những hình mẫu xấu , góp phần làm dày đặc 1 lối sống lười nhác , ỉ lại , không lành mạnh cho những người xung quanh , là gánh nặng cản trở Xã Hội tiến lên!!!

Về việc anh thắc mắc nếu lí thuyết của em như thế thì các nước phương Tây loạn hết à <== Xã hội đi lên , có ranh giới giàu nghèo là 1 tín hiệu đáng mừng , song , lỗi là ở những con người lười biếng, ít tri thức , lại ham làm giàu nhanh làm giàu chóng bằng những con đường không chân chính ! Nên càng không thể lôi việc Xã hội đang tiến lên , đất nước đang từng ngày đổi mới làm bình phong dung túng và tiếp tay cho những thành phần ăn bám , thậm chí phá hoại như vậy. Như anh thấy đó , ngay cả các nước tiên tiến , văn minh như Phương Tây mà vẫn còn đó tiếp tục phải chấp nhận và chịu đựng tệ nạn này với những con người như thế , bởi đó hoàn toàn là sự lựa chọn của họ !

Xã hội càng không phải có trách nhiệm là cha là mẹ , lại chăm bẵm và giáo dưỡng công dân ! Đó hoàn toàn thuộc về bổn phận , nghĩa vụ của những bậc phụ huynh , của thầy cô , của nhà trường ! Đất nước đang từng ngày thay da đổi thịt , đổi mới và từng bước tiến lên , tạo điều kiện đem đến 1 sân chơi lành mạnh và công bằng đối với người chơi , song , những con người lười nhác và tham lam như vậy , đã tự lựa chọn không tuân theo cái qui luật chung , mà tự dựng nên những luật rừng của họ và chơi cái trò riêng của họ !

Song , 1 điều dễ hiểu bởi đất nước ta bao thế kỉ ròng ngập vùi trong bom đạn , trong khói lửa , chiến tranh , mới hòa bình độc lập được mấy mươi năm , nên không tránh khỏi nhiều người dân trình độ văn hóa không cao , dẫn tới việc hình thành nên những lối nghĩ , lối sống thiếu hiểu biết , không lành mạnh và sai lầm ! Bao giờ còn những người không muốn là 1 phần của cái lối đi chung trên đường tiến tới đích phát triển , còn muốn ngang nhiên tiếp tục tự hào và cho phép bản thân tung hê những luật lệ riêng mà bản thân đặt ra , sẽ mãi còn đó những tệ nạn , những vấn đề nan giải , bức xúc ! Các nước Phương Tây đã bỏ xa chúng ta 1 khoảng cách quá lớn , bởi họ may mắn không phải đổ máu đau thương , tổn hại về mạng người , tiền của , vật chất , cơ sở hạ tầng như đất nước ta hàng trăm thập niên nồi da nấu thịt trong biển khổ !

Chính vì vậy , chúng ta_ những trí thức trẻ _ những chủ nhân cầm trịch lãnh đạo tổ quốc mai đây _ phải có trách nhiệm , có bổn phận nhanh chóng , nhạy bén , năng động , trang bị cho mình những vốn kiến thức , hiểu biết về các lĩnh vực Khoa học kĩ thuật, Kinh Tế , Y Tế , Giáo Dục...v...v... để bắt kịp với trình độ TG nói chung và tiếp tục tiến tới có thể sánh ngang và chạy đua với những nước tiên tiến hàng đầu của TG. Để khiến cái mơ ước đó hi vọng 1 ngày không xa có thể trở thành hiện thực là phần lớn phục thuộc vào mỗi cá nhân chúng ta , và phải cùng nhau đoàn kết , hiệp tâm hiệp sức , cùng nhau làm bệ phóng đưa đất nước bay cao và xa trong tuơng lai !!!
 
Chỉnh sửa cuối:
Này nhé, em nói ở xã hội nào cũng thế, VN hay nước ngoài, khi con người phải vì đồng tiền để ăn chơi đua đòi mà sống buông thả bán rẻ thân thể của mình thì đều là không hay hết.
Ờ kể ra mà nói chắc bây giờ các em cũng chẳng còn ngu ngơ như thời mình bé. Thôi cũng không sao; mong mấy bài trên chỉ là những trường hợp cá biệt :)
 
[Em than men,anh rat hieu em.Anh chi muon luu y 2 dieu thoi.
Thu nhat nhung co cau 17, 18 tuoi ,la nhung nguoi chua hieu het y nghia cua cuoc song dau.nen nhung tro nhu the cung chi bong bot thoi.No co the thay doi,khi nguoi ta tim thay dieu minh can nen lam trong cuoc doi.
Em da tu hoi chua,trong so cac co cau ay,vi sao ho lai nhu the khong.Lieu ho co duo cbo me quan tam day du khong.Ban chat cua con nguoi ,la mong duoc su quan tam chu y cua nguoi khac,va luc nao cung can tinh cam.Anh cho rang nhung bieu hien tren chi do su thieu tinh cam va quan tam cua bo me.Nhu vay loi khong o cac em hoan toan dau?
 
Chỉnh sửa cuối:
Nguyen Ngoc Minh nói:
[Em than men,anh rat hieu em.Anh chi muon luu y 2 dieu thoi.
Thu nhat nhung co cau 17, 18 tuoi ,la nhung nguoi chua hieu het y nghia cua cuoc song dau.nen nhung tro nhu the cung chi bong bot thoi.No co the thay doi,khi nguoi ta tim thay dieu minh can nen lam trong cuoc doi.
Em da tu hoi chua,trong so cac co cau ay,vi sao ho lai nhu the khong.Lieu ho co duo cbo me quan tam day du khong.Ban chat cua con nguoi ,la mong duoc su quan tam chu y cua nguoi khac,va luc nao cung can tinh cam.Anh cho rang nhung bieu hien tren chi do su thieu tinh cam va quan tam cua bo me.Nhu vay loi khong o cac em hoan toan dau?
Em đâu có nói là hoàn toàn lỗi của họ đâu nhỉ :-/ Vả lại từ đầu anh qui trách nhiệm hết cho Xã Hội mà ?!

18 là đủ tuổi vị thành niên rồi đó anh à , còn không biết suy nghĩ và hành động có trách nhiệm tới bản thân nữa sao ?! Như anh nói , vậy bất cứ đứa trẻ nào , thiếu thốn tình cảm , sự quan tâm của bố mẹ đều tức khắc sẽ đi làm gái mại dâm hay sao anh ?!
 
Chỉnh sửa cuối:
Em xin kể lại một câu chuyện có thật :
Thằng bạn em , nó rất mến một cô bạn cùng lớp , cô ta trông rất xinh , cái đó em công nhận . Có điều , người cô ta luôn tỏa ra một mùi nước hoa , má lúc nào cũng hơi hồng hồng ,quần áo thì phải nói là rất đúng mốt .Chỉ thấy cô ta đúng một lần , có thể nói em không có ấn tượng tốt , cô ta có một cái gì đó rất khó nói ra !Em đã nói với nó những suy nghĩ của mình , tất nhiên nó không nghe !
Nó đã cố thuyết phục em rằng : cô ta ở lớp rất ngoan hiền lễ phép và ít nói...
nói chung là trong mắt nó , cô ta khá hoàn hảo .
Em cũng cố gắng tỏ ra tin nó . Nhưng , vào một buổi tối hơi muộn , em từ nhà ngoại về , và em thấy cô ta , chính xác là cô ta ( em không thể nhầm được ). Cô ta đi cùng 1 gã khác , trông thì biết là dân chơi , lớn hơn cô ta vài tuổi . Họ cùng nhau sánh vai đi vào nhà nghỉ ( gần nhà em ) . Em choáng , cô ta chỉ mới 16 tuổi , còn quá trẻ . Em không biết bạn em sẽ như thế nào , cho đến bây giờ , nó vẫn cứ mến cô ta , rằng cô ta đến lớp vẫn ngoan hiền như vậy . Và em biết ít nhất 1 tuần 1 lần , cô ta lại đến cái nhà nghỉ đó ( và hầu như không thấy gã nào xuất hiện quá 3 lần ! ) .
Miễn bình luận !
 
Top